Thứ Hai, ngày 04 tháng 5 năm 2015

CUỘC THÁO CHẠY HUY HOÀNG

Bài này mình viết sáng nay, và đăng trên báo Khám Phá ngay sau đấy. Cũng chẳng có gì đáng nói, nếu như chiều nay vừa đọc tin là cái bà chủ tịch Hội chữ Thập đỏ Nghệ An- té ra bà ta là chủ tịch Hội chữ thập đỏ- đã... kiện, ủy quyền cho một văn phòng luật sư kiện vụ này. Bỏ mẹ, có khi mình cũng bị lây. Nói thật, mình không trách bà này, mà trách ai bố trí bà ấy vào cái ghế ấy. Nước mình, nhiều khi bố trí cán bộ, nhất là lãnh đạo buồn cười lắm. Có ông viết còn sai chính tả ngữ pháp tè le được cử làm tổng biên tập, có ông thợ rèn thì làm chủ tịch thành phố, ông tuyên giáo sang làm chủ tịch hội Văn học nghệ thuật...
---------------

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 5 năm 2015

Thứ Năm, ngày 30 tháng 4 năm 2015

NGHĨ LAN MAN NHÂN NGÀY LỄ LỚN…




          Có hai việc vừa xảy ra trước ngày lễ 30 tháng 4 năm nay.

          Một là có một tấm pano ở thủ đô Hà Nội vừa bị hạ xuống, vì nó khiên cưỡng, làm lấy được và buồn cười.

          Hai là té ra cái việc tỉnh Quảng Nam công nhận ngôi nhà mẹ Thứ là di tích lịch sử cấp tỉnh lại chưa được các con của mẹ đồng thuận, xảy ra tranh cãi không đáng có, và cuối cùng thì cái việc làm tưởng là tốt đẹp ấy lại hóa ra cũng… buồn cười.

Thứ Tư, ngày 29 tháng 4 năm 2015

NEPAL

Sáng giờ cảm thấy nhục vì đọc bài báo tường thuật chuyện đoàn hội chữ thập đỏ nước ta sang Nepal học cách phòng chống động đất. Cầu được ước thấy, nó động đất thật, thế là cuống cuồng quýnh quáng kéo nhau chạy về, về rồi lại còn kể chuyện cho báo viết, lên chuyển động 24 khoe cách chạy động đất, lại còn hả hê là đã thoát nạn, trong khi các đoàn cứu hộ của các hội chữ thập đỏ thế giới ùn ùn kéo tới giúp dân Nepal qua cơn hoạn nạn khủng khiếp này. Như người ta thì im bố nó đi, đằng này lại bô bô khoe chuyện đã thoát nạn như thế nào, may mắn như thế nào. Đi học mà được dịp thực hành như thế không tận dụng mà lại bỏ chạy thì học với hiếc cái gì?...


Thứ Ba, ngày 28 tháng 4 năm 2015

GIÁ CỦA HÒA BÌNH



          Ngày nhỏ tôi liên tục là học sinh giỏi văn, bao giờ trong bài văn của mình khi viết về Tổ quốc và dân tộc tôi, tôi đều tự hào mà viết rằng: dân tộc chúng ta là một dân tộc anh hùng, thanh gươm chúng ta cầm là thanh gươm đẫm máu, đã chiến thắng biết bao nhiêu kẻ thì xâm lược, và sẵn sàng cho bất cứ ai, kẻ thù nào có ý định lăm le cướp nước ta lần nữa, tan thây trên bờ cõi nước ta… Những bài văn thời ấy sang sảng và hào hùng. Đến giờ, ngồi nghĩ lại, giật mình bởi cái giá của hòa bình quá đắt…

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 4 năm 2015

MỘT TRƯA ĐẤT TIÊU


Nhưng dọc đường bị ách lại bắt hết, dẫu đã có giấy của Ủy ban xã. Giấy thì của xã, nhưng lệnh cấm là của trung ương, ai to hơn thì theo người ấy. Than khóc như ri cả đêm ở trạm kiểm soát Nước Mặn (Quảng Nam), dân đi buôn thời ấy gọi là trạm nước mắt, mà lệnh tịch thu vẫn không đổi....
------------

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 4 năm 2015

ĐƯỜNG TỚI SÀI GÒN 30 THÁNG 4: MỘT HÀNH TRÌNH THƠ …

Đang lái xe đưa con gái đi uống cà phê thì nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú nhắn tin: vừa gửi blog VCH 1 bài viết rất công phu về 30/4. Gửi nhờ đăng, không vì nhuận bút, bởi nếu vì nhuận bút thì gửi báo chứ không gửi blog. Đây là gửi để có người đọc, blog VCH là blog có người đọc. Hê hê, oai hơn cóc. Mình cũng có 2 bài về ngày này, bằng con mắt của mình, một bài là "Cái giá của Hòa Bình", và bài kia là "Nghĩ lan man nhân ngày lễ lớn", hôm nay định post 1 bài, nhưng, thôi thì chiều nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú, mình post trước bài này. Và đây là quan điểm cá nhân của nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú. Muốn biết quan điểm của nhà cháu như thế nào, xin mời đọc 2 bài sẽ đăng tiếp theo...

--------------

Thứ Năm, ngày 23 tháng 4 năm 2015

MỘT THUỞ... LAN

Mình đã từng nổi tiếng vì... lan. Mà thực ra nào có biết gì. Cứ thích là khuân về. Rồi hì hục làm giàn, hì hục treo ngoắc các loại. Và mình cũng từng truyền cảm hứng ấy sang cho Phạm Xuân Nguyên. Một lần đi xe, hồi ấy còn ghế ngồi, từ Pleiku ra Hà Nội, hàng mình mang theo là một bao tải lan. Đến bến xe kêu tắc xi vào nhà nó, rồi đèo nhau ra chợ, mua bổi, chậu, các loại công cụ... về ngồi tè he ra gá lan cho nó, còn nó thì... nấu cơm. Nhà có cái hiên lao ra chênh vênh như cái chuồng cu, bước ra còn run, thế mà mình và nó ngoắc lan vào đấy. 1 tháng sau nó điện: lan thành củi hết rồi mày ạ. Lý do dơn giản, mùa hè Hà Nội, tầng 5, nó đi công tác nửa tháng, đến người cũng thành củi chứ chả nói lan...



Thứ Ba, ngày 21 tháng 4 năm 2015

KHOẢNH KHẮC VĂN NHÂN

Lâu rồi mình bỏ thói quen chụp ảnh chân dung nhà văn. Hồi mới sắm máy ảnh thích chụp lắm. Giờ thấy lười lười, với lại ngồi đâu toàn thấy các "đồng nghiệp" giương những cái ống kính khủng như nòng đại bác mà kinh. Nhưng hôm rồi ngồi ở cuộc phát động cuộc thi truyện ngắn của báo Văn Nghệ, thì lại táy máy chụp. Hiện cả nước có 2 tờ báo văn chương có uy tín, được in ở đấy là vinh dự tự hào, người được in lần đầu còn rưng rưng suốt cả tháng, huống gì dự thi ở đấy mà lại được giải. Vậy nên nhà văn Khuất Quang Thụy, TBT báo Văn Nghệ bảo với mình: Chú thông tin lên trang của chú phát cho bà con văn nhân hưởng ứng nhé. Mình bảo: cuộc thi của bác dù giải thưởng chỉ 30 triệu cho giải nhất nhưng sẽ rất đông người dự thi vì sự oai và sang, chả cần em phụ họa thông tin, hihi...

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 4 năm 2015

DƯA HẤU KHÔNG PHẢI LÀ BINH NHÌ...



Sự “giải cứu” lạ đến nỗi ngay bộ Công thương, thay vì đề ra các chính sách để chỉ cho bà con nông dân trồng hoa màu làm sao để không ứ, không bị lụt không bị hạn, trồng rồi thu hoạch có nơi tiêu thụ… thì lại cũng biến thành anh hàng xén, đánh xe đi mua dưa về “giải cứu” cho bà con theo kiểu rất cò con, tiểu nông và vô cùng tự phát rị mọ…
-------------

Thứ Năm, ngày 16 tháng 4 năm 2015

LAN MAN PHONG TỤC HỦ TỤC



Và, phải nói thật với nhau, trong chúng ta có ai làm việc gì đấy, từ nhỏ như sửa cái cổng, mua cái xe, đến lớn như làm nhà, dựng vợ gả chồng, ma chay… mà không xem thầy xem ngày không, không sửa lễ cúng bái không? Và cũng không biết liệt những việc ấy vào phong tục hay hủ tục nhỉ?...
-------------

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 4 năm 2015

HẠI DÂN DÂN ĐÁI NGẬP MỒ THỐI XƯƠNG


Có những việc ông làm có vẻ bất nhẫn, như “hốt” người ăn xin trả về địa phương hoặc vào các trung tâm xã hội. Nhưng khi ông mất, chả thấy ai căm ghét ông, chỉ thấy mênh mông tình cảm người dân xứ này với ông, dằng dặc xếp hàng để được vào viếng ông, rồi lại xếp hàng hàng chục cây số đưa ông về quê, tình nguyện làm đường để xe chở ông đi, tình nguyện canh mộ ông. Cách ông một con đèo, cũng một quan đầu tỉnh, về hưu vẫn bị lôi ra bao việc xấu để phải tước cả danh hiệu anh hùng....
-----------------

Thứ Năm, ngày 09 tháng 4 năm 2015

LẠI LAN MAN CHUYỆN KỸ NĂNG SỐNG



Chưa nói chuyện đúng sai, nhưng rõ ràng ở đây, bất cứ bà mẹ nào có con là cô gái như vậy đều xót. Đẻ con ra được bằng sào bằng với, nâng như nâng trứng hứng như hứng… con, uỵch cái chỉ lý do vu vơ nó cắt tay để chết thì còn nỗi buồn nỗi đau nào hơn...
---------

Thứ Ba, ngày 07 tháng 4 năm 2015

MỘT NGÀY GLAR

Thực ra thì chỉ 1 buổi thôi, 8h tôi lái xe chở cô học trò và 2 biên tập viên rời Pleiku, 11h trưa đã có mặt lại ở Pleiku...



Tôi chạy đúng 30 phút thì xuống đến xã. Nếu hy vọng bây giờ về làng Tây Nguyên sẽ gặp một ngôi làng đúng nghĩa thì bạn đã lầm. Sự phát triển xã hội nói chung đã kéo theo những ngôi làng Tây Nguyên biến đổi. Ngày xưa làng của người Bahnar thường chon von trên các sườn đồi, có các lối độc đạo xuống suối. Làng trống huơ trống hoác, những ngôi nhà sàn như những con gà con quây quần tíu tít quanh con gà mẹ là cái nhà rông cao vút nhưng mềm mại giữa làng. Nhà sàn của người Bahnar rất đẹp, dáng hạ thu thượng thách, trông rất mềm mại trữ tình. Nếu nhà rông của người Sơ Đăng cao vút như một thanh kiếm dựng ngược lên trời thì nhà rông của người Bahnar thấp hơn, có nhiều đường cong hơn, uốn lượn hơn, vẫn uy dũng nhưng lại nữ tính. Thực ra các đường cong mềm mại ấy là cách các nhà rông chống lại gió bão, nhất là gió mùa khô Tây Nguyên cứ lồng lộn suốt ngày, thế mà gặp các mái nhà rông kia, nó như sự the thẩy cho thêm duyên cái nhà rông vốn được coi là niềm tự hào, là sức mạnh của làng kia...
------------

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 4 năm 2015

THOI THÓP “THỔ CẨM” TÂY NGUYÊN



Vỏ cây đập dập ra thì tước được một lớp lụa, qua bàn tay khéo léo của các cô gái thì nó thành một thứ có thể quấn quanh người để che những thứ cần che. Và để ấm nữa. Bởi người Tây Nguyên cho đến sát gần đây thì đàn ông vẫn đóng khố cởi trần và đàn bà thì mặc váy và cũng… kệ cho ngực tung tăng đi chơi. Chỉ đến khi trở thành vợ, thành mẹ thì người phụ nữ Tây Nguyên mới mặc áo che ngực. Và rồi cũng như mọi dân tộc trên trái đất này, người Tây Nguyên dệt vải và may quần áo từ những sợi chỉ lấy từ cây gai rừng…
----------------

Thứ Bảy, ngày 04 tháng 4 năm 2015

LẠI VẪN CHUYỆN ĂN CẮP

Trên facebook của mình, anh Nguyễn Thế Kiên, bút danh Kiên Lục bát đang la làng về việc bị ăn cắp thơ. Kẻ ăn cắp lần này tinh vi và chịu khó tỉ mẩn ngồi "gắp" của mỗi người một câu, và cứ thế ghép lại thành bài thơ. Tài đến thế là cùng, tiên sư anh ăn cắp...


Thứ Năm, ngày 02 tháng 4 năm 2015

TỪ NHỮNG CÁI CHẾT ĐAU LÒNG



. Khi ở nhà, cần đào giếng cũng anh ta, cần đóng cái chuồng gà cũng anh ta, cần sửa xe cũng anh ta, cần lợp lại bếp cũng anh ta… lúc nào rỗi thì làm, nhẩn nha vừa làm vừa uống nước hút thuốc… giờ, mỗi người chỉ một việc, một công đoạn, chính xác và cực đoan đến chi li...

Thứ Ba, ngày 31 tháng 3 năm 2015

THỬ LÀM KHÁCH ĐI XE



Lái ô tô trên đường cần chú ý:
Khi thấy 1 chị phụ nữ chạy xe máy trên đường mà xi nhan vẫn nháy thì hãy yên trí rằng, 99% chị ấy không rẽ theo tín hiệu xi nhan, mà là chị ấy quên tắt xi nhan. Cứ bóp còi rồi chạy ngang chị ấy hạ kính nói to: chị ơi tắt xi nhan.
Khi thấy 1 chị đang chạy bình thường bỗng ngoái đầu ra sau một phát thì ngay lập tức phải có phương án tránh chị ấy, bởi, lập tức lúc ấy chị ấy đã rẽ sang đường.
Khi thấy 1 chị đang chạy bỗng giơ tay ra cái xẹt, thì tức là lúc ấy chị ấy đã rẽ sang nửa đường rồi. Mình thắng lại cũng chết vì bị đứa đằng sau nó húc, mà lái theo chị ấy thì húc thắng trước mặt, rẽ trái cũng vậy, tốt nhất khi chạy sau phụ nữ thì... chạy chậm, lừa cơ hội vượt lên...

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 3 năm 2015

TÂY NGUYÊN THÁNG TƯ NÀY

Cái chuyện bô xít này chưa biết ngã ngũ như thế nào nhưng thấy lòng dân có vẻ bất an lắm. Mấy năm phát triển, rừng ào ào trụi, giờ lại thêm bô xít. Cái nhỡn tiền là môi trường- không chỉ là môi trường tự nhiên, môi trường sinh thái thông thường, mà nó là cả môi trường văn hóa, bị xâm hại, không chỉ bị xâm hại, có nhà văn hóa còn bảo, nó sẽ bị phá hủy. UNESCO công nhận không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên chứ có phải chỉ riêng cồng chiêng là di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại đâu. Có mấy nhà văn cũng đã có thư ngỏ gửi các cơ quan có trách nhiệm bày tỏ quan ngại về vấn đề này rồi...
-------------