Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

TRÙNG TU HAY LÀM MỚI




Cả báo chí và cư dân mạng đang rất sôi nổi bàn luận về việc đang trùng tu hai công trình văn hóa, lịch sử là Văn Miếu ở Hà Nội và Đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong ở Huế mà dân gian hay gọi bia  Quốc học. Người thì cho là cần phải tu bổ để di tích không xuống cấp, người thì bảo phải cải tạo để nó luôn luôn… mới để phục vụ du lịch… vân vân các loại.

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

TỰ BAO GIỜ CÁI ÁC LÊN NGÔI?…





Tôi cứ tự hỏi, có đất nước nào trên thế giới này có cái trò man rợ là rải đinh ra đường cho xe bị cán để mình (thợ sửa xe) có việc làm không? Hình như trong sách đông tây kim cổ chưa thấy nhắc đến việc này. Những cây đinh ngày càng được làm tinh vi. Ban đầu chỉ là những cái đinh thường mua trong chợ, tiến lên tự cắt những cái đinh 3 cạnh bằng tôn, và hiện nay, “thị trường” đang xuất hiện loại đinh bằng sắt hoặc thép đến 4 cạnh, vô cùng sắc ngọt, vô cùng vững chãi, không bánh xe nào thoát nếu đã “được” nó xỉa vào.

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

TỪ CHUYỆN CON RỒNG…




Dân tình đang ồn lên việc thành phố Hải Phòng làm một con rồng trang trí trên phố đón tết nhưng lại... không ra rồng. Có người bảo kết một dãy hoa cúc vàng ngoằn nghoèo như giun có đầu vịt mỏ ngan chân rết đuôi chó mà bảo đấy là rồng thì rất là xúc phạm người ngắm...

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

CHUYỆN NHẶT TRONG BỆNH VIỆN

Nhà cháu vừa nằm viện hơn một tuần tại bv trung ương Quy Hòa, Quy Nhơn. Đây là bệnh viện "phái sinh" từ bệnh viện phong Quy Hòa, nơi Hàn Mặc Tử nổi tiếng đã nằm, bộ y tế cho mở thêm cơ sở 2 phục vụ đa khoa. Nhà cháu bị thoái hóa khớp, rạn sụn, tràn dịch, được bác sĩ Bửu Hoa, người được đánh giá là chuyên gia hàng đầu về cơ xương khớp của khu vực trực tiếp xử lý. Chuyện ấy thôi chả nói, nhưng những ghi chép vụn dưới đây đã khiến nhiều bạn phây nhà cháu cười... rụng răng chưa tìm lại được, xin rinh về đây hầu bạn đọc...

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

CHUYỆN... NHẬU CỦA DÂN TA...




Phải nói thật là, tôi biết nhậu và cũng... chịu nhậu. Nhiều hôm thèm nhậu cũng gọi điện tứ tung, và cũng nhiều hôm phải tắt điện thoại hoặc... nói dối qua điện thoại để... trốn nhậu. Đã từng huênh hoang khoe 4 ngày đi 7 tỉnh miền Tây mà không gục, đã từng huếnh hoáng rằng đi xuyên các tỉnh cực bắc uống rượu bằng bát mà không say. Nhưng cũng đã từng cay đắng thú nhận, có lúc, chỉ nghĩ tới, chỉ ngửi thoang thoảng, là đã say nhào đầu...

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

RÔNG CHIÊNG ƠI HỠI RÔNG CHIÊNG…




Một cuốn sách có hẳn một bài “Rông chiêng” với giải thích như thế này: "Trong ngày lễ có múa Rông chiêng nên bắt buộc mọi người phải biết múa; theo ý nghĩa Rông chiêng là quanh choé.”. Còn sách giáo khoa lớp 3 của NXB Giáo dục cũng giải thích tại sao nhà rông phải cao, như thế này: “Nhà rông "phải cao để đàn voi đi qua mà không đụng sàn và khi múa rông chiêng trên sàn, ngọn giáo không vướng mái".
---------------

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

“Y PHỤC XỨNG KỲ ĐỨC”...




Nhớ thời bao cấp, cán bộ ta ăn mặc úi xùi lắm. Phần lớn là dép lê, áo bỏ ngoài quần, thậm chí không là (ủi). Càng úi xùi lại càng được khen là... gần dân, là tử tế. Ông sếp tôi hồi ấy, dính tí hơi hướng văn hóa Pháp, lại có bà vợ người Hà Nội, nên ra khỏi nhà là quần áo phẳng phiu, mũ nồi đội lệch. Và khổ thân ông, ông lại bị nhiều người ghét, thậm chí mang ra cuộc họp bình bầu cuối năm phê bình. Người chấn chỉnh lại tác phong ăn mặc luộm thuộm của cán bộ thời ấy là cố thủ tướng Võ Văn Kiệt. Ông yêu cầu tất cả cán bộ công nhân viên chức phải ăn mặc lịch sự. Hình như chỉ chờ có thể, chả cần chế tài gì, cán bộ ta trang phục sang và đẹp lên ngay.

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

GỬI VÀO THƯƠNG NHỚ… ANH NGUYỄN ĐĂNG HÒM...



Sinh ra lưỡi để làm gì? Không chỉ để thẩm thức ăn, không chỉ để thè ra chụp ảnh tự sướng, không chỉ để… hôn. Vâng, lưỡi nhiều công dụng, và có một việc được dùng là… liếm phong bì và tem, dù nói thật, nhìn cảnh ấy ghê chết. Nhưng hãy nói thật với tôi đi, bạn đã có lần nào thè lưỡi liếm keo trên tem và phong bì chưa? Tôi, thú thật, đã từng, dù sau đấy bụng bảo dạ là, không bao giờ lặp lại, nhưng rồi đã từng lặp lại, rất vô thức, dẫu bây giờ phong bì chủ yếu để đựng tiền mừng cưới hay chia buồn đám tang hoặc là… chúc tết… chứ thư giờ ít ai xài, kể cả thư tình...

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

MỘT NGƯỜI TÂY NGUYÊN RẤT… TÂY NGUYÊN




Hồi mới lên nhận công tác ở Ty Văn hóa Gia Lai Kon Tum, trong cơ quan có mấy ông cu cũ nhàu nhàu trông rất… tức cười. Một ông thì cả ngày cứ lầm lì, chả nói gì, ngồi như tượng, lúc nào không làm tượng thì ông vẽ. Thi thoảng rỗi nữa ông ngồi phơi nắng và tranh thủ bắt những con kỳ nhông trên những gốc thông cổ thụ xù xì. Sau mấy ngày thì tôi biết đấy là ông Xu Man, người Bahnar, một họa sĩ nổi tiếng. Ông này sau thành thầy tôi về mấy mặt, trong đấy quan trọng là những hiểu biết về Tây Nguyên, về Bahnar của ông. Chơi với ông mấy chục năm, ngày ông mất ở Plei Bông là giáp tết, chính xác là 30 tết thì đưa, tôi cùng 2 bạn nữa từ Pleiku xuống làng đưa ông…

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

TẮC ĐƯỜNG TANG THƯƠNG KÝ




Có một cuộc họp ở Đà Nẵng dành cho lãnh đạo báo chí văn nghệ, trí thức, văn nghệ sĩ... của Miền Trung Tây Nguyên do ban Tuyên giáo Trung ương triệu tập, tôi đăng ký máy bay để đi. Nhưng máy bay Đà Nẵng- Pleiku, thứ 6, ngày tôi cần về lại không có chuyến. Đi xe giường nằm thì nghĩ cũng có tuổi rồi, lỡ bụng dạ nó xục xịch thì rồi... cả xe khổ. Thế là quyết tự lái xe đi, chở theo cậu cán bộ, trẻ hơn, khỏe hơn nhưng... không biết lái xe.

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

CHIỀU KHÔNG NHẬU NGỒI VIẾT THƯ




Chân thì đau, chính xác là gối. Việc thì bận, ngút ngàn việc. Nhưng vẫn bao đồng vác tù và chơi (là nói cái bài đăng dưới đây vì mấy hôm nay dân lái ô tô Pleiku toàn đi tắc xi đi nhậu). Nhân đây nhà cháu xin thông báo, ngày mai, 13 tháng 12 có một chuyến xe 5 chỗ chạy xuống Đà Nẵng. Lái xe là một gã nhà thơ kiêm nhà báo kiêm sếp... vui tính, ngồi bên cạnh là một gã phó văn phòng nhưng không biết... lái xe. Tóm lại là sếp lái xe và lính ngồi... ngắm cảnh. Có thể tuyển thêm từ 1 đến 2 bạn đi cùng cho vui, biết lái xe càng tốt, không biết thì ngồi nói chuyện. Yêu cầu là nói chuyện không nhạt, đơn giản thế thôi...

Còn dưới đây là toàn văn bức thư (đã đăng báo)...

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

CHIỀU VẪN THẾ…





chiều đốt gió dã quỳ mơ ngủ
em về đâu sương đã lạnh sau hè
phong phanh thế áo mờ như lửa cháy
cơn cớ gì tóc lại cứ xôn xao

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

LẠI MONG CHẠM HẢI VÂN QUAN




Cú chạm Hải Vân quan lần đầu tiên của tôi là một chuyến vượt Hải Vân bằng… xe đạp.

Tôi nhớ, đấy là dịp nghỉ hè của năm thứ 3 đại học khi tôi đang học khoa Văn Đại học Tổng hợp Huế, mấy đứa chúng tôi rủ nhau đi Đà Nẵng chơi, phương tiện là… xe đạp, cứ 2 đứa một xe, tất cả có 4 xe. Sinh viên mà, chuyện gì chả làm được. Thời còn học phổ thông ở ngoài Bắc, chuyện đạp xe từ Thanh Hóa (nơi tôi ở) ra Ninh Bình (quê ngoại) là bình thường, có hôm sướng lên, phi luôn ra Hà Nội. Khoảng cách Thanh Hóa Hà Nội xa hơn Huế Đà Nẵng nhiều, mà lại đạp một mình, con nít. Giờ, sau mỗi xe là một em, dẫu chưa tình tứ yêu đương gì, dẫu chưa đầu mày cuối mắt gì, nhưng vẫn hồi hộp khôn xiết, cái hồi hộp của những gã trai lộc ngộc miệng nói một đằng nhưng tâm mơ một nẻo, có tiếng con gái cười phía sau, thi thoảng thắng đột ngột phát để nghe tiếng thất thanh rú lên có vẻ lo sợ nhưng tinh ý sẽ thấy toàn vẻ như… ơ kìa, hoặc cái véo vào sườn như mơn man cũng vui phết. Chưa kể, cứ phảng phất sau xe cái mùi, cái hương lạ lẫm lâng lâng vừa xa xăm lại vừa gần gụi, cứ nao nao mà quên hết là mình đang… đạp xe chở phía sau một cô gái ngót nghét sáu mươi cân...

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016

CHUYỆN VUI VỀ… KHÁCH




Trong ngân sách thường xuyên phân cho các cơ quan nhà nước có mục dành để tiếp khách. Mục này nó rất… mông lung ảo diệu nên bộ tài chính đã cố gắng cụ thể hóa bằng những quy định rất chi tiết, ví như tiếp mẹ Việt Nam anh hùng, thương binh, gia đình có công thì như thế nào, khách trong tỉnh ngoài tỉnh thì ra làm sao, khách quốc tế nữa. Hình như mỗi khách được ấn định một trăm rưỡi đến hai trăm ngàn gì đấy. Trong bộ chứng từ tiếp khách thì ngoài hóa đơn đỏ, hóa đơn xanh (ghi các món ăn) thì phải có danh sách khách. Nhưng vỏ quýt dày thì có… móng tay nhọn. Thường thì danh sách khách sẽ được kê lên gấp đôi hoặc gấp 3. Quả là cũng rất khó cho các anh lãnh đạo đi tiếp khách, khi vào nhà hàng, các em (cháu) tiếp viên hoặc trực tiếp chủ nhà hàng đứng ra giới thiệu: Nhà em hôm nay có đặc sản gồm…, chả lẽ lúc ấy lại kêu cá kho rau muống cà muối… Mà có thể kiểm soát được lúc gọi món thôi chứ lúc uống thì kiểm soát thế nào được. Định uống một thùng bia nhưng nhà hàng cứ thấy hết lại bê, chả lẽ bảo thôi, hết định mức tiếp khách rồi à? Chưa kể ăn xong thì còn đi… hát. Nói lại bảo phỉ phui, nhưng quả là nhờ cái quả karaoke vừa cháy mà “phong trào” này giảm hẳn! (Nó cũng như chế độ phép ấy, một thời phong trào bán vé xe tàu rất rầm rộ “nhờ” chính sách thanh toán phép cho cán bộ công nhân viên, nên có người chả đi cũng mua vé thanh toán, giấy phép thì gửi về quê đóng dấu, ai cũng biết nhưng ai cũng nghĩ việc ấy là… đúng nên chả ai có ý kiến. Có cơ quan còn thông báo lên bảng: Ai chưa có vé nghỉ phép thì đề nghị đi mua gấp về nộp để thanh toán. Giờ chặt hơn là phải về thăm bố mẹ và bố mẹ phải ốm đau thì mới thanh toán phép. Khổ, thế là bố mẹ lần lượt được con cho… đau ốm, có dấu của y tế hẳn hoi!).

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016

CHUYỆN QUAN TÀI BAY




Hôm nọ tôi có việc đi Huế, một mình. Vợ bảo: Lên xe giường nằm, ngủ một giấc tới Huế, khỏe re. Tôi viện cớ dạo này bụng dạ kém, hai tiếng một lần đi nhẹ, bốn tiếng một lần đi nặng, xe khách Việt Nam phần lớn là chưa có toilet trên xe, nguyên cái đoạn cứ hồi hộp cố nhịn cho nó thật căng rồi rụt rè kêu tài xế dừng là đã mất hết nhuệ khí rồi. Rồi khi có mỗi mình mình xuống giải quyết, cả xe nhìn mình như thằng... yếu thận (mà dân ta quan niệm đã yếu thận thì vài thứ loanh quanh đấy cũng yếu) cũng hỏng hết chí khí đàn ông rồi. Thế nên tôi tự lái xe của mình chạy về, để tự do giải quyết chuyện “nặng”, “nhẹ” trên đường.

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016

CÀ PHÊ, TỪ BÍT TẤT ĐẾN TỰ MÌNH




Tôi giờ là người nghiện cà phê, mỗi ngày phải một cữ sau khi ăn sáng, nếu lỡ vì lý do gì đấy mà vắng cữ ấy là chân tay cứ bần thần, đầu óc cứ trống rỗng, chả làm được gì. Nhưng cỡ tôi so với nhà văn Vũ Hồng ở Bến Tre thì chỉ là muỗi so với đại bàng nhé. Ông này ngày phải... 10 cữ. Sáng sớm ngủ dậy, mà là dậy rất sớm, khi chưa ai dậy, cắm phập điếu thuốc vào mồm (việc này tôi chê, tôi đã bỏ thuốc hơn chục năm nay rồi), hút xong thì đánh răng rửa mặt rồi ra khỏi nhà, vào quán cà phê, uống không cần ăn sáng. Buổi trưa có khi cũng... nhịn hoặc ăn rất ít, và lại vẫn ngồi quán cà phê... đếm xe. Tối trước khi leo lên giường ngủ thì cũng phải ngồi lì ở quán cà phê nửa tiếng, tất nhiên với ông này, cà phê luôn kèm với thuốc lá, mù mịt thuốc lá...

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

LẠI CHUYỆN "ĐÂM TRÂU"





Trước hết phải nhắc lại điều này, nhiều người hay nhầm lẫn, kể cả các cơ quan có trách nhiệm, rằng là đâm trâu không bao giờ là lễ hội. Nó chỉ là một thành tố của lễ hội, kiểu như mâm cỗ thì có thịt gà, nhưng thịt gà thì không bao giờ là mâm cỗ. Cũng như vậy chúng ta rất hay nhầm lẫn bằng cách tổ chức các “Lễ hội cồng chiêng”, trong khi đồng bào không hề có lễ hội này, mà nó chỉ là một thành tố của lễ hội nào đó...

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

GIA LAI CÀ KÊ (KHÔNG NHỚ SỐ MẤY)



Ấy là bởi, ti vi thì nhỏ, mà lại đen trắng, mà lại phải qua bộ tăng điện sút von tơ (thứ bây giờ tìm rất khó), nên từ chiều là đã phải chuẩn bị rất kỹ để tối bắt vợ con ngồi nghiêm ngắn trước màn hình xem... bố “lên ti vi”. Nhưng mà nào trời có chiều người, bắt đầu xem thì một cơn gió thi tới, thế là nháo nhào chạy ra ôm cột ăng ten, hoặc là leo lên mái nhà xoay, vợ ở dưới, mắt trên ti vi, mắt trên mái nhà, chỉ đạo xoay. Loay hoay xoay xong, màn hình không nhảy lambada nữa, sạn trên màn hình từ bằng cái li chỉ còn bằng hạt cát, leo xuống thì thấy chị Doãn Thanh Hường đang cười rất tươi: xin tạm biệt các bạn, chương trình đến đây là hết...
----------------

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

VỚI VĂN NGHỆ QUÂN ĐỘI




Tôi không nhớ bài thơ đầu tiên của tôi được in trên Văn Nghệ Quân đội là bài nào và vào thời gian nào nữa. Lâu lắm rồi, nhưng cho đến giờ, thi thoảng được in ở Văn nghệ quân đội vẫn run rẩy sướng.

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

LỤT KHÔNG CHỈ LÀ... LỤT





Sài Gòn vừa ngập lụt xong, giờ đến miền Trung. Miền Trung thì lụt chồng lụt, lũ chồng lũ. Các báo và mạng xã hội lại rào rào đưa tin, ảnh những người nông dân cơ cực trong nước lụt, và rồi cũng ào ạt những chuyến hàng cứu trợ, của cả nhà nước, tập thể và cá nhân. Và rồi lại cũng cãi nhau om sòm về cứu trợ, từ cách cứu đến nội dung cứu, từ chuyện phong bì đến mì tôm, từ cách seo phi đến giấu mặt không lên báo…
Vấn đề là năm nào cũng lũ lụt như thế, có điều hình như năm sau mạnh hơn năm trước, năm sau rộn ràng hơn năm trước.