Thứ Sáu, ngày 30 tháng 1 năm 2015

NHÌN VỀ QUẢNG NINH

Mình có tiếp xúc, thực ra là... nhìn, một số bí thư tỉnh ủy, thì 2 ông để lại ấn tượng rất đẹp trong mình là bí thư Quảng Ninh và bí thư Quảng Nam- 2 tỉnh đều có chữ đầu là Quảng và có chữ N ở chữ sau. Là trong những cuộc họp, cuộc đi, thấy các ông ấy ứng xử, gặp gỡ hoặc phát biểu thì cảm nhận thế, chứ không được tiếp xúc sâu, nhưng ấn tượng của mình thường là không sai, ít sai hoặc sai không lớn.

Thứ Năm, ngày 29 tháng 1 năm 2015

TỰ KHÚC XA NHAU




sẽ xa nhau ư
chẳng nỗi buồn nào hơn thế
cứ tưởng trái đất này hoàn hảo
ai ngờ vẫn hun hút lỗ đen

Thứ Hai, ngày 26 tháng 1 năm 2015

NHÀ THƠ ĐI THỰC TẾ BẰNG... THƠ


Dân Việt Nam ta có thói quen biến các cô bán thuốc thường chỉ là trung cấp dược, thậm chí sơ cấp, thành bác sĩ hết. Và lạ lùng là họ điềm nhiên làm việc ấy mà không mảy may nghĩ rằng mình đang làm thay bác sĩ. Chỉ cần ra hiệu thuốc nói bán thuốc đau bụng là có đau bụng, mua thuốc cảm là có thuốc cảm, khai đau lưng là có thuốc đau lưng… Con gái tôi là dược sĩ nó bảo những người được học hành tử tế không dám làm thế...
----------

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 1 năm 2015

HÀ NỘI ẤM LẠNH



Hình như lúc cô đơn nhất là lúc ta cần họ nhất. Và khi ta cảm nhận được hơi ấm từ những cái bóng lừng lững của họ vẫn còn mãi với thời gian, ta thấy mùa đông Hà Nội ấm lên trong giá lạnh…
----------

Thứ Năm, ngày 22 tháng 1 năm 2015

THĂM CHỊ DƯƠNG THỊ XUÂN QUÝ

Mình nhớ trong một cuộc sinh hoạt lớp Văn K1 đại học tổng hợp Huế nhân ngày 8 tháng 3, ai đó trong lớp đã đọc bài thơ "Bài thơ về hạn phúc" của anh Bùi Minh Quốc tặng chị em. Cả lớp im lặng lắng nghe. Có vài tiếng sụt sịt khi mọi người nói về bài thơ. Cô gái gốc Hà Nội đang là phóng viên báo Phụ nữ Việt Nam, đã gửi đứa con gái mới mười mấy tháng tuổi để vào chiến trường có thể nói là ác liệt nhất Miền Nam, chiến trường Quảng Đà, để chính thức dân thân vào cuộc chiến tranh. Nơi ấy, chồng chị, nhà thơ Bùi Minh Quốc cũng đang trực tiếp cầm súng chiến đấu và cầm bút sáng tác.

Thứ Ba, ngày 20 tháng 1 năm 2015

TAM KỲ CỨ BÌNH YÊN VÀ MÂY TRẮNG

Mình đang ở Tam Kỳ. Hơn 6h tối mới tới cơm gà Bà Luận. Uống không hết nửa lon bia. Chui vào phòng khách sạn làm việc ngay. Giờ ngẩng lên đã... 23h. Mạng thì rất chậm, TV- rất lạ nhé- chỉ có 30 kênh và không có VTV1,2,3.

Trước khi ngủ post bàu thơ làm về Tam Kỳ cách đây mấy năm vậy...

                                 những câu buồn lang thang tìm nhau
                   những số phận dật dờ không gió
                   nụ cười thênh thênh mưa rơi
                   trái ớt xanh nheo phỏng nõn chiều
                   chiều đê mê mắt bò trước bão...
-----------

Thứ Hai, ngày 19 tháng 1 năm 2015

CON LƯƠN MÀ BIẾT NÓI NĂNG



Có người nói tại cái tâm và cái tầm của người thiết kế đều yếu. Tôi không muốn tin thế, nhưng nhìn con lươn chình ình trên đường bịt cái ngõ có hàng mấy trăm phương tiện giao thông qua lại mỗi ngày, chở rất nhiều các cháu học sinh mẫu giáo đến trường, thì lại phải công nhận dân nói có lý.

(Bài đăng báo GL hôm nay ạ)
--------------

Thứ Sáu, ngày 16 tháng 1 năm 2015

MỘT TRƯA CẨM GIÀNG...



Tôi đã có một tuổi thơ tuyệt vời ở miền Bắc trước khi vào Nam sống, vậy nên mỗi chuyến ra Bắc là một chuyến trở về. Lần này, dẫu đầu tiên được đặt chân đến đây, nhưng tôi vẫn lặng người như trở về. Xe rẽ ra đầu làng, một bà cụ đang ngồi bán táo. Minh vòng xe lại mua hết chỗ táo của bà cụ. Táo vườn, cụ bảo thế và chúng tôi cũng tin thế, nó chưa được nhặt, còn lẫn cả quả sâu quả dập, cả lá, và quả là, hơi chua so với táo tuyển trên thành phố, thế mà chả cứ tôi, Minh cũng khúm núm nâng túi táo như báu vật bỏ lên xe.
--------------

Thứ Tư, ngày 14 tháng 1 năm 2015

Chủ Nhật, ngày 11 tháng 1 năm 2015

THÁI NGUYÊN, NHỚ LẠI...



Tôi chạy xe máy phía sau, Quỳnh ngồi xe anh nghệ sĩ nhiếp ảnh, tôi cứ căn bắp chân rất trắng của chị mà tiến theo. Thì trời như thế, chị phải xắn quần lên suốt cả đoạn đường nửa trăm cây số, đi dép cài quai. Vừa thận trọng căn bánh xe đúng vệt đường mòn tôi vừa nghĩ, với khuôn mặt và dáng người đã thấy, giờ thêm bắp chân vừa trắng vừa thon vừa mịn vừa tăm tắp thế kia, thì trà đã Thái mà gái cũng sẽ Thái luôn, chắc chả ai cãi được nếu cũng từng chạy xe như tôi hôm ấy…

-------------

Thứ Sáu, ngày 09 tháng 1 năm 2015

KHÔNG THỂ NHÂN NHƯỢNG VÀ THƯƠNG HẠI ĐƯỢC NỮA

Lại vẫn những tin tức vừa khôi hài vừa kinh hoàng về bọn trộm chó. Một tên đã bị tử hình mới đây vì đã đi ăn trộm chó mà còn bắn và làm chết 3 người truy đuổi. Bên cạnh đấy, cũng sát ngày tuyên án ấy, thì ở Quảng Ninh lại thêm một vụ những người chủ chó- những người dân hiền lành và cả nghèo nữa, nuôi chó vừa để bầu bạn, làm bảo vệ coi nhà, đồng thời, đối với một số nhà, nó cũng là một thứ "của để dành" để khi cần thì bán, thậm chí nhiều cháu sinh viên đến kỳ đóng học phí đã nhờ tiền bán chó của bố mẹ mà khỏi bị đuổi học. Con chó, lúc bí thì cũng được gần triệu bạc chứ ít gì- vừa đánh chết 1 thằng trộm chó, làm bị thương nặng 1 thằng khác.

Thứ Tư, ngày 07 tháng 1 năm 2015

TẢN MẠN DẠY VÀ HỌC



          Mấy hôm trước dân tình dậy sóng với những hình ảnh trên các báo việc Tổng cục thuế tổ chức thi tuyển công chức, và các thí sinh này xếp hàng mua… phao ở ngay gần trường thi. Không biết tự bao giờ, phao trở thành một cái nạn rất xấu hổ phát triển rất rầm rộ trong học sinh, sinh viên và cả cán bộ.

Thứ Hai, ngày 05 tháng 1 năm 2015

TẢN MẠN... ĂN



Hôm vừa rồi từ Hà Nội về, quà bạn bè cho tôi xách theo lên máy bay là mấy cân cà và chai mắm tép, và khi về Pleiku, tôi đã mở một “tiệc mắm tép” với tất cả phụ kiện kèm theo, chiêu đãi bạn bè, y như ngày xưa mẹ tôi khai vò mắm tép khi vừa ngấu, đỏ au và thơm lừng. Có điều bây giờ để ăn mắm tép đúng điệu, tôi cứ phải… ăn mẫu cho các bạn ăn theo…
----------------

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 1 năm 2015

VỚI BÁC ĐỖ CHU

Nói thật là tôi vẫn kính nhi viễn chi ông, chủ yếu ngắm ông từ xa, thi thoảng có được ngồi hầu chuyện ông thì chủ yếu là nghe và gật đầu rồi dạ. Ông là một trong những nhà văn hàng đầu VN hiện nay. Cái hồi nào đấy, cái "Hương cỏ mật" của ông nó vật tôi khiến suốt ngày ám ảnh. Dạo gần đây ông in liên tục, cuốn nào cuốn nấy dày cộp, nhưng đọc rất vào, dẫu là tùy bút. Tùy bút mà viết tràng giang đại hải hàng mấy trăm trang mà đọc cứ thun thút thì chỉ có Đỗ Chu. Ông viết như bâng quơ thế mà rồi chuyện nọ dắt chuyện kia lớp lang tuần tự đâu ra đấy.

Thứ Tư, ngày 31 tháng 12 năm 2014

VỀ MỘT VÀI DƯ LUẬN XUNG QUANH VIỆC XÉT KẾT NẠP HỘI VIÊN MỚI NĂM 2014 CỦA HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

Mình định không nhắc đến chuyện này vì nó vớ vẩn và buồn cười. Nhưng hôm nay trang web của Hội đăng ý kiến chính thức của hội nên mình cop về đây. Có những kẻ tự xưng trí thức mà ăn nói lỗ mãng, gọi thằng này thằng kia, mình thấy nên tránh xa...
---------------

Thứ Hai, ngày 29 tháng 12 năm 2014

CUỐI NĂM VỚI CÁC VĂN NHÂN

Hồi mới sắm máy ảnh, mình rất thích chụp ảnh, nhất là chân dung nhà văn. Có hẳn mấy folde chân dung nhà văn, còn dự định là lúc nào đấy, cơn điên nổi lên, bán béng cái gì trong nhà đi, lấy tiền chơi 1 cái triển lãm, tuyền chân dung nhà văn.

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 12 năm 2014

TẢN MẠN LỊCH TẾT


           Bởi ngay xé lịch cũng lại là vấn đề. Có người sáng nào cũng đứng trước lịch, tần ngần trước khi xé (hoặc lật), bởi một tờ lịch rơi xuống, là một ngày qua đi, nghe tiếng thời gian chầm chậm trôi trên tay. Chưa kể còn ngắm nghía như ngắm một tác phẩm nghệ thuật, đọc những gì nhà làm lịch in trên ấy, bởi xé xuống là tiễn nó đi. Là mất hẳn. Nhưng cũng có nhà lười xé, có khi cả tuần hoặc chục lần, xé một lần… cho tiện...

Thứ Năm, ngày 25 tháng 12 năm 2014

MỘT TRƯA CẨM GIÀNG



Từ lâu đã nghe cái tên Cẩm Giàng. Có thể nói ai có tí tình yêu văn chương đều từng nghe tới cái tên ấy. Bởi nó gắn với Tự lực văn đoàn, với cái ga xép lừng danh, với 2 đứa trẻ… sau này nó còn gắn với những nữ du kích trong thời chống Pháp…

          Nên nhân chuyến ra Bắc tôi nhờ nhà văn Phan Đình Minh cho “nháo” qua  Cẩm Giàng tí, để so sánh trí tưởng tượng và hiện thực.

          Phan Đình Minh giờ là thượng tá, phó tổng Biên tập tạp chí khoa học công nghệ môi trường bộ công an, ở quê hay gọi anh là công an Bộ. Cũng công an nhưng là công an bộ nó… oai hơn. Nhưng anh chả để ý chuyện ấy, bằng chứng là gia đình rất muốn mỗi khi anh về quê thì phải mặc cảnh phục để về, nhưng anh toàn úi xùi sơ vin. Trong khi cái anh tự hào ngấm ngầm lại là mình là văn, một nhà văn thứ thiệt thì có vẻ như làng… ít biết…

          Té ra nó lại cũng gần một cách khủng khiếp. Gần 11 giờ trưa xuất phát từ Hà Nội, 12 giờ chúng tôi đã ăn trưa Cẩm Giàng, ấy là còn vừa chạy vừa ngó nghiêng. Minh bảo thịt cho Cẩm Giảng nổi tiếng đấy bác ạ. Lâu không xơi món này, nhưng đã đi là chấp nhận, nên tôi và Minh đã rất ngon lành làm 2 đĩa một bát ngon như đang đói được ăn.

MỘT TRƯA CẨM GIÀNG

Đặt gạch đây đã, chiều tiếp. Bận đến không mở mắt ra được, huhu...

Thứ Hai, ngày 22 tháng 12 năm 2014

"NGÀY BỘ ĐỘI"

Hôm qua vẫn còn ngất ngây sau cuộc chạm... chén với các chú chỉ huy trung đoàn thủ đô và tiểu đoàn 8. Rượu đế trong vắt trong chai nhựa, cứ lần lượt hết ly này đến ly khác. Mà mình thì cả nể, bảo với chúng nó: tao mà là đàn bà có khi suốt ngày chửa hoang chúng mày ạ, đứa nào cũng bảo cháu mời chú chén cuối cùng. Ừ cuối cùng nhé. Xong lại thằng khác, có khi vẫn nguyên thằng ấy, mời chú chén cuối cùng nữa. Thôi đến mức này thì... thí mạng cùi, chơi luôn, sợ quái gì. Ông anh Đình Kính và Đàm Khánh Phương sau ly chào hỏi là cắm cúi không uống nữa. Chú Phan Hữu Đố báo Văn Nghệ thì bảo tôi phải chụp ảnh, chú Khôi bảo tôi phải lái xe, 2 em Bình và Thơm thì tôi phải... là đàn bà.

Thế là mình chết.