Thứ Ba, ngày 09 tháng 2 năm 2016

XÚC XẮC XÚC XẺ...



Chưa kể lì xì cho con người ta xong thì... chờ người ta lì xì cho con mình, thấy ít hơn là... không vui. Cả trẻ con cũng biết thắc mắc: mẹ ơi sao mẹ lì xì 100 mà cô ấy chỉ lì xì lại 50... Và ngay cả các ngân hàng cũng vào cuộc, cứ giáp tết là phát hành tiền mới để phục vụ cho việc lì xì...

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 2 năm 2016

NHỮNG NHÁT CẮT TÂY NGUYÊN



         Đặc trưng vĩ đại nhất của con người là thích nghi. Nhờ thích nghi mà con người có thể an nhiên sống một cách có ích, hay như tên một chương trình truyền hình: sống vui sống khỏe sống có ích... Nghĩ cho cùng, được như thế là quá hạnh phúc rồi. Nên cái sự mùa xuân đến rồi đi, nó càng làm cho những khoảnh khắc ý nghĩa của đời sống thêm phong phú. Như những cái chớp mắt của đời người, mùa xuân gửi trong ta những giọt nồng nàn của tình yêu để mỗi người cảm nhận được hết cái khoảnh khắc thiêng liêng của cuộc chuyển mùa vĩ đại của tự nhiên, và con người, vừa nhỏ bé khiêm nhường, vừa lẫn trong cái cảm thức tự nhiên vĩ đại ấy để mà rồi lại tiếp tục những bước chân không mỏi trên hành trình sống của mình...
(Nhà cháu post bài này khai lốc, fây và khai giao thừa...).
                                                                 

         

Thứ Tư, ngày 03 tháng 2 năm 2016

NHỮNG GƯƠNG MẶT QUEN MÀ LẠ



          Tôi đọc một hơi ba tiếng đồng hồ trong một đêm cuối năm gió Cao Nguyên ào ào thổi, lá bay lảo đảo trên những con đường vàng ánh điện thì hết cuốn “Những người thơ tôi yêu” của nhà thơ Nguyễn Ngọc Quế. Thú thật là ban đầu vì nể nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo mà đọc. Gặp nhau ở Hà Nội, giữa một bàn toàn văn nhân lừng lững, ông Tạo dúi cho cuốn sách 212 trang và bảo mang về đọc, nhiều bài đáng đọc. Liếc cái bìa gấp lại thấy giới thiệu ông Nguyễn Ngọc Quế nguyên trưởng bộ môn toán trường cấp 3 Lam Sơn Thanh Hóa thì lại càng ngại. Mấy ông toán đã làm thơ thì rất hay, điều ấy thì các ông Thạch Quỳ, Vương Trọng, Nguyễn Ngọc Quế đây đã chứng minh, nhưng viết phê bình thì... chưa chắc. Nhưng liếc thấy 15 chân dung trong tập sách thì có đến 13 bác tôi từ quen, biết đến thân nên đọc thử.

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 1 năm 2016

CHUYỆN CÁC NGHỆ NHÂN DÂN GIAN TÂY NGUYÊN



           Tất nhiên như đã nói, họ không phải là những người bình thường. Hàng ngàn người mới có một người có khả năng như thế. Nhưng họ lại cũng là những người vô cùng bình thường. Thậm chí quá đỗi bình thường. Có vẻ như cái máu văn chương nghệ thuật nó vận nên hầu như ông nào cũng... nghèo...

Thứ Tư, ngày 27 tháng 1 năm 2016

NHỮNG CUNG BẬC TẾT




          Nhỏ, nhỏ lắm, nhưng vẫn đủ để trí óc non nớt ngày ấy ghi lại đến giờ cái cảnh chờ tết đến. Sơ tán trong một vùng núi Thanh Hóa, những dãy nhà tập thể ẩn dưới gốc những cây trám cổ thụ, những ngày giáp tết lạnh quắt tai, run lập cập dưới những lần áo dày cộp. Chúng tôi là con cán bộ còn đỡ, chứ trẻ con vùng ấy, cứ phong phanh một manh áo, dong trâu bò vào khu tập thể chúng tôi ở thả rồi lân la chơi với chúng tôi.

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 1 năm 2016

RECYCLE BIN



        Tẩn mẩn giở ra vài trang, tôi thấy mình cũng ghi chép rất kỹ, từ giá gạo ở chợ lúc ấy, tại sao lại Thanh Hóa chứ không Thanh Hoa, tại sao chợ Đông Ba, cô gái Jrai cởi trần vú màu gì, tại sao núm có vẻ đen hơn các cô gái Kinh, voi giao phối ra làm sao, tại sao lại là Buôn Ma Thuột hoặc Ban Mê Thuột chứ không phải là Buôn Mê Thuột hoăc Ban Ma Thuột???
---------------------

Thứ Năm, ngày 21 tháng 1 năm 2016

CÚ XE ÔM SÁNG MÙNG MỘT TẾT SÀI GÒN



Quay lại quán cà phê xuất phát, tôi đưa ông 2 tờ 2 trăm, ông đưa lại cho tôi một tờ bảo một tờ là nhiều rồi, sáng nay ông chạy mở hàng, như thế là vui rồi, giờ về... nhậu. Tôi bảo tờ này là của ông , còn tờ kia tôi mừng tuổi bà vợ cơm tấm chưa bao giờ chán của ông. Ông cười khà khà rồi đút tiền vào túi, và hẹn bất cứ lúc nào cần đi hãy gọi ông, qua bà cà phê này, đưa nhiêu đưa, “No” vấn đề...
------------------

Chủ Nhật, ngày 17 tháng 1 năm 2016

ĐẠI HỘI CUỐI CÙNG



Có vẻ như, mỗi năm, không khí hội hè nghề nghiệp càng bớt đi, không khí hành chính cứng nhắc tăng lên. Bằng chứng là, trong đại hội này, có khá đông các lãnh đạo các hội VHNT địa phương không phải là những người hoạt động Văn học Nghệ thuật, mà họ được cử từ các cơ quan khác sang. Có người từ báo, người từ tuyên giáo, người từ dân vận, người từ giáo dục... vân vân. Cũng có vẻ như hoạt động của các hội ngày càng tiến về phía... nghiệp dư. Ấy là bởi người ta chăm chú việc phát triển hội viên mà có phần coi nhẹ chất lượng tác phẩm.

Thứ Năm, ngày 14 tháng 1 năm 2016

DÃ QUỲ CUỐI MÙA...


Chứ không ư, thời cả nước là đại công trường xây dựng Chủ nghĩa xã hội, khai hoang mở đất, phá rừng trồng sắn, lấp suối làm nông trường... lại có một gã ngồi dùng chữ... bênh dã quỳ, thấy trước sự nó sẽ mất đi, rồi dùng chữ níu kéo, thương vay khóc mướn... thì không bị thiên hạ lườm nguýt mới lạ. Giờ quỳ trở nên hiếm thật, lùi tít về phía núi xa, chui vào các con hẻm, nép vào các bờ tường bê tông, toen hoẻn trong các góc, các hốc, loi thoi ngơ ngác ở các con đường vắng... thì nó mới bắt đầu trở nên quý. Và cũng là phong trào phây búc phát triển nữa. Người ta đổ xô săn lùng dã quỳ, chụp ảnh với quỳ rồi tung lên phây, và phải nói thật, nhiều bức ảnh rất đẹp, nhiều bài viết về dã quỳ rất hay trên phây... thì thôi, mình im lặng.

Thứ Hai, ngày 11 tháng 1 năm 2016

ƠN GIỜI CẬU ĐÂY RỒI




          Khi đặt tên cho cái chương trình đang khá hot trên truyền hình, không biết ông tác giả của cái chương trình ấy có nhớ/ biết chuyện “con cóc là cậu ông trời” không, chắc là không, vì tôi chả thấy trong ấy nhắc gì đến... cóc cả, toàn thấy người với người giỡn nhau, ăn miếng giả miếng nhau, vui phết. Sở dĩ tôi nhớ đến cóc khi xem chương trình này vì chí ít, trong 5 chữ của cái tên chương trình đã có 2 chữ liên quan đến cóc là “cóc” và “giời”.

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 1 năm 2016

TẾT TÂY TẾT TA...



Mùa đi bao giờ cũng đồng hành với mùa... tăng giá. Bao giờ cũng thế, cứ đến những lễ lạt, những kỳ nghỉ dài là giá lại đồng loạt... đội mũ nhô lên dù các địa phương các cơ quan công quyền đều ra những mệnh lệnh rất nghiêm, những chỉ thị rất sắc bén, những chỉ đạo rất sát sao để... giữ giá. Mới nhất là nhân Festival hoa Đà Lạt (tổ chức chườm qua tết tây), các nhà hàng khách sạn đã, như thường lệ, tăng giá rồi, dù tỉnh Lâm Đồng và thành phố Đà Lạt luôn là địa phương rất nghiêm túc trong việc ổn định giá cả, và dân ở đấy cũng biết, sống bằng nghề du lịch, được khách du lịch nuôi thì cũng phải ứng xử phải nhẽ với khách. Thế mà, lòng tham thi thoảng nó cũng trỗi dậy ở một vài người, trong những hoàn cảnh cụ thể, và thế là, dao đưa lên, những nhát “chém treo ngành” ngọt ngào vẫn lia ngang cổ khách...

Thứ Sáu, ngày 01 tháng 1 năm 2016

TỤ TẬP ĐÊ




          Hôm qua tôi ra sân bay đón con gái về nghỉ tết dương lịch, gặp rất nhiều ông bố bà mẹ cũng đi đón con.

          Nhưng cũng gặp rất nhiều gia đình lỉnh kỉnh va ly túi xách đi du lịch.

          Ở đâu và bao giờ cũng thế, việc đoàn tụ gia đình trong các ngày nghỉ là nhu cầu thiết yếu, là mong mỏi của mọi người. Nhưng cái cách đoàn tụ thì có vẻ đang khác nhau.

          Một thời, gặp nhau sau khi tay bắt mặt mừng là... chui vào bếp. Cả nhà như một đại công trường ẩm thực. Mỗi người một tay, ngoài việc phô diễn khả năng khéo léo làm bếp, thì còn là dịp mọi người hàn huyên. Căn bếp và phòng ăn trở thành nơi hội tụ. Nhà quê thì nhăm nhăm nuôi gà nuôi lợn, đợi con cháu về là ngả thịt. Thành phố thì những ngày ấy cũng tíu tít xông xênh chợ búa rồi tụ tập nấu nướng ăn uống hò hát...

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 12 năm 2015

CHUYỆN VUI MÙA CƯỚI...




          Những ngày này, ai mà hàng tuần không có ít nhất là một cái thiệp cưới đặt trên bàn thì đấy chắc là... người giời.

          Người có quan hệ trung bình thì cũng ba bốn cái, đông hơn tí thì là sáu bảy cái... tóm lại thì là rằng, nước ta đang vào mùa cưới, từ thành thị đến nông thôn, từ miền xuôi đến miền ngược, từ thôn đến bản, từ phố đến phường.

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 12 năm 2015

CHUYỆN... BÒ HE HE...




          Tôi phải thú nhận là hồi nhỏ gia đình không nuôi bò, nhưng chơi với rất nhiều bạn chăn bò. Ấy là hồi gia đình tôi theo nhà máy sơ tán về Hậu Lộc, Thanh Hóa. Anh em tôi mê cưỡi bò đến mức, có hôm lén xúc trộm thìa đường gói vào giấy báo ra cho mấy đứa đi chăn bò để nó cho cưỡi. Năm nào đó, em tôi được mẹ may cho bộ Pi Gia Ma màu xanh da trời, nó cưỡi bò về toàn bộ quần áo vàng ạch màu lông bò và hôi nồng nặc mùi bò, mà xà phòng thời ấy hiếm như mì chính. Mẹ nọc cổ ra oánh cho mấy roi. Sau nó rút kinh nghiệm, mỗi khi cưỡi bò thì chỉ mặc quần đùi đen, thậm chí... nỏ mặc gì luôn.

Thứ Tư, ngày 16 tháng 12 năm 2015

NGHỊCH LÝ VIỆC LÀM



Nó, rõ ràng là một nghịch lý. Rõ ràng với việc vào công ty của ông họa sĩ học việc, được bao cấp toàn bộ, học xong có việc làm ngay, thu nhập ổn định, với việc cứ lao đầu vào những phù du đâu đó, để rồi cứ vật vờ thất nghiệp... là một khoảng cách của quan niệm, của việc định hướng phân nghề trong xã hội.

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 12 năm 2015

XEM PHIM RẠP



          Ngày xưa, thời bao cấp ấy, xem phim rạp là... xa xỉ phẩm, là loại công dân thượng thặng rồi. Phần lớn dân ta hồi ấy chỉ phim bãi.

          Nhỏ tôi ở thành phố Thanh Hóa, và cái thị xã ấy có một rạp chiếu phim, một sân khấu ngoài trời. Lũ chúng tôi chủ yếu xem phim ở sân khấu ngoài trời ấy. Cả tỉnh có mấy đội chiếu phim lưu động, đánh số thứ tự từ số 1 lên. Các đội chiếu bóng lưu động ấy chia nhau đi phục vụ khắp tỉnh. Mỗi khi cái xe trâu của đội đến làng nào là làng ấy như mở hội. Trẻ con phần lớn là... trốn vé. Cái sân kho hợp tác thường được dùng để chiếu phim. Sau khi bà con làm việc trên ấy xong thì đội chiếu bóng tiếp quản, nhưng lũ trẻ con đã chui rúc khắp ngõ ngách sân kho từ lúc... 3 giờ chiều  rồi, phần lớn là chui vào giữa các đống lúa, lấy lúa phủ lên. Các cán bộ chiếu phim sau khi đi một vòng lùa hết bọn chậm chân ra thì bắt đầu gác cổng, những đứa trong các xó xỉnh chui ra, và điềm nhiên chờ xem. Ôi giời, trong đội chiếu lưu động ấy, cái anh thuyết minh là số 1, anh đi đến đâu gái chết như ngả rạ đến đấy vì giọng anh dẻo hơn kẹo kéo nên có thời tôi đã có ước ao cháy bỏng là lớn lên sẽ làm nghề... thuyết minh phim...

Thứ Năm, ngày 10 tháng 12 năm 2015

PLEIKU, PHẦN SÓT LẠI

Mình đang ở Nghĩa Đàn, Nghệ An. Ngủ ngay trong trang trại của tập đoàn TH True Milk, phòng của chuyên gia. Sáng sớm dậy định ra ngoài ngắm cảnh tí, vì thiên nhiên tuyệt vời trong trẻo, an lành. Và cũng để xem 40 con bò nó... chào buổi sáng như thế nào. Nhưng cái thói quen lướt phây vẫn níu lại. Và lướt đúng cái bài của nhà thơ Du Tử Lê mà anh Nguyễn Sơn tag cho.

Khen Du Tử Lê thì có mà... cả ngày. Nhưng quả là giữa cái không gian thoáng đãng, trong veo ở cái huyện miền núi Tây Nghệ An lúc đầu ngày còn tờ mờ này, đọc những dòng văn vừa như nhẹ bẫng nhưng lại gói trong ấy bao nhiêu số phận cuộc đời và năm tháng, bao nhiêu biến thiên và thăng trầm, bao nhiêu chồng chất kiếp người và những câu chuyện tản mạn, thấy cứ nao nao. Một comment trong fb Nguyễn Sơn bảo hỏi DTL giúp xem đưa về đây được không, chưa đầy 1 phút sau NS thông báo ổng bảo vô tư. Ô hô, NS đang ngồi ở Pleiku, còn DTL thì ở Cali. Thời công nghệ cao có khác...
---------------------

Thứ Ba, ngày 08 tháng 12 năm 2015

VĨNH BIỆT NHÀ VĂN TRANG THẾ HY

Tôi được gặp nhà văn Trang Thế Hy 2 lần.

Lần đầu là cùng nhà văn Nguyễn Đức Thọ. Chúng tôi chạy xe máy từ Biên Hòa, xuyên qua Sài Gòn, xuống Long An, ghé vài nơi nữa rồi sang Bến Tre. Và tại đây, nhà văn Nguyễn Đức Thọ đưa tôi vào nhà nhà văn Trang Thế Hy theo yêu cầu của tôi...

Thứ Năm, ngày 03 tháng 12 năm 2015

MỘT LẦN VỚI NHÀ THƠ DU TỬ LÊ




          Thú thật, trong đời, chả nghĩ lại có thể được gặp Du Tử Lê bằng xương bằng thịt. Thi thoảng nghe bạn bè đi Mỹ về kể Du Tử Lê thế này Du Tử Lê thế kia lại thấy... thèm, rồi lại nghĩ, ông ấy lắc lơ thế, nghìn trùng thế, thôi thì, nghe Khúc Thụy Du để thấy ông ấy.

          Thế hệ chúng tôi hầu như rất ít biết về Du Tử Lê, cả trong đọc và học. Đơn giản vì ông ở bên kia vĩ tuyến, rồi khi thống nhất thì ông lại... sang Mỹ. Nghe thêu dệt cũng có, kể trực diện cũng có, tài liệu cũng có... về ông thì thấy cái cơ ông trở về Việt Nam có vẻ khó. Thế rồi ông trở về, năm ngoái Nhà xuất bản Hội Nhà Văn lại in sách của ông nữa. Đọc mấy bài báo kể về việc ông xuất hiện ở Hà Nội càng thấy tò mò. Nào là không cách gì gặp được, gặp được thì lại không nói chuyện được, nói chuyện được thì lại... rất thiếu thông tin. Càng tò mò tợn.

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 11 năm 2015

LẠI TẢN MẠN TRÀ TỪ XỨ NÓNG



Tôi có nhiều bạn bè rất kỹ tính trong việc chọn trà. Đi công tác phía Nam các bố ấy hay mang trà làm quà và cả để uống. Tôi đã chứng kiến một ông bạn  chọn trà. Nó tỉ mẩn kỳ khu như một lão nông chọn thóc giống. Mới hôm qua, tôi bắt gặp ông nhà văn Đỗ Kim Cuông, phó chủ tịch liên hiệp VHNT Việt Nam và ông Vũ Công Hội, vụ trưởng vụ Văn Nghệ ban tuyên giáo Trung ương đứng mua trà ở... hàng phở. Phở Phú Gia trên đường Lý Chính Thắng, Sài Gòn là quán phở Bắc chính hiệu. Và ngoài phở, còn bán trà, sấu, hạt sen... những thứ quà truyền thống của xứ Bắc. 2 ông này vào công tác, ở nhà khách T78, quên mang trà nên phải ra đấy mua, dù trong nhà khách có trà túi lọc miễn phí...