Thứ Tư, ngày 27 tháng 5 năm 2015

NẮNG VÀ NÓNG

Lâu lắm mới gặp cái nắng và nóng kinh hoàng thế xứ Bắc. Dân xứ lạnh vừa vừa ra đây cứ như là hải cẩu lên sa mạc, ru rú trong nhà không dám di chuyển. Nhưng ngồi và nằm mãi trong nhà nó đù người đi, bèn ra bãi bia ngồi khi chiều xuống. Bãi bia này ngay trên đường Thụy Khuê, bên Hồ Tây lộng gió nhưng vẫn nóng. Ngồi uống bia thấy nhiều người kêu là do HN chặt cây nên nóng, chả biết thực hư thế nào?


Thứ Hai, ngày 25 tháng 5 năm 2015

LẦN ĐẦU BAY VỚI VIETJET...

Nói thật là tôi bay nhiều, nhưng lâu nay toàn bay với VNairline. Lần này lại có việc phải đi, sân bay Pleiku thì dừng bay để nâng cấp, nên muốn bay thì phải xuống Phù Cát (Quy Nhơn) hoặc Buôn Ma Thuột để bay. Cũng vẫn lấy VNairline, nhưng xui thế nào lại hết vé, đúng hơn là chỉ còn vé thương gia, mà nhà cháu chỉ là loại thương... thân nên thôi, lấy vé VJ. Nếu bay VNA thì sẽ có chuyến 8h20, 4h xe tắc xi trung chuyển sẽ đón để 7h có mặt ở sân bay. Bay VJ thì có chuyến 12h30, nhưng vẫn phải dậy để đi xe chuyến 4h vì phi nó không còn chuyến nào khác. Nói thêm, ngay khi sân bay Pleiku ngừng, có 2 hãng đăng ký chở khách trung chuyển. Hãng tắc xi Huy Hoàng mua ngay mấy cái xe 15 chỗ mới kít phục vụ khách, 200 ngàn/ lượt, quá rẻ, nhưng không hiểu sao rất ít người đi, hình như họ không biết, vì thấy nhiều người xuống Quy Nhơn từ đêm trước ngủ lại rồi sáng sau ra sân bay. Mấy lần tôi đi lần nhiều nhất là 8 khách, lần ít có... 2 người, mỗi người mấy ghế luôn, thấy tội cho nhà xe.


Chủ Nhật, ngày 24 tháng 5 năm 2015

XIN MỘT TRÀNG VỖ TAY



           Người ta cũng thấy cảnh rất đông các vị com lê cà vạt xách cái xô có tí tẹo nước rắc vào gốc cây trồng sẵn để rồi gắn biển ngày tháng năm đồng chí A đồng chí B trồng cây này…

          Đi tặng quà thì bao giờ cũng phải cười tươi nhìn vào ống kính cho bằng được, thay vì nhìn vào người được tặng một cách trìu mến và âu yếm...
----------

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 5 năm 2015

ÁM ẢNH "QUÂN KHU NAM ĐỒNG"


Tôi chưa có dịp tìm hiểu xem các bạn trẻ hôm nay có thích đọc cuốn này không, nhưng lứa chúng tôi, xấp xỉ đầu sáu, thì tìm thấy một thời của mình trong ấy. Nó vừa trong trẻo, ngượng nghịu lại vừa liều lĩnh bất chấp, vừa mong manh lại vừa ngoan cố, cứ thế nó làm thành một thế giới đầy sức níu khi đã mở cuốn sách...
---------------

VỀ VIỆC MỘT SỐ NHÀ VĂN HỘI VIÊN RA KHỎI HỘI

Vanvn.net, trang web của Hội Nhà Văn Việt Nam vừa đăng bài này, xin cop về đây hầu bạn đọc và để lưu tư liệu...
-------------

Thứ Tư, ngày 20 tháng 5 năm 2015

NGHĨ VẶT HÔM NAY

I. Cách đây nửa tiếng, xăng đã tăng thêm 1.200đ một lít. Mươi ngày trước, "nó" vừa tăng 1.900đ/ lít. Cộng cả 2 lần, tháng này nó băm bổ tăng 3.100đ/ lít, trong khi mỗi lần giảm nó nhỏ giọt vài ba trăm.

Trong khi đó, nền kinh tế "tình thương" tiếp tục giải cứu dưa hấu, hành tím, các loại nông sản cho nông dân. Người ta chỉ nhăm nhăm tăng những gì có thể tăng, còn nông dân, chủ lực của cách mạng, tự bơi nhé. Mà xăng tăng, giá vận chuyển phải tăng, nông sản còn chết nữa...

Thứ Hai, ngày 18 tháng 5 năm 2015

VỀ MỘT VÙNG VĂN HÓA



Và vì thế mà ngôi nhà rông lại càng quan trọng với họ. Và cũng còn bởi tập quán sống của cư dân Tây Nguyên là theo từng làng (Bon, Pơlơi...) nên nhà rông chỉ gắn với làng mà thôi. Chưa bao giờ chúng tôi thấy có một cái nhà rông truyền thống nào mà lại không ở giữa một làng, tức chưa bao giờ có một cái nhà rông lại của chung vài làng (Nói điều này để lưu ý rằng, việc xây dựng các nhà rông văn hoá xã như hiện nay nếu không khéo sẽ chỉ là ý chí của một số người)...
-------------
Phương tiện của tớ một thời, máy ghi âm chạy băng cassette Sony, máy ảnh Nikon Max, thời ấy là oách đấy

Thứ Sáu, ngày 15 tháng 5 năm 2015

GIA LAI CÀ KÊ 17 - PLEIKU MỘT THỜI... NƯỚC



Ấy thế nên mỗi lần tắm là một lần linh đình như có tiệc, phải có sự kiện gì mới… tắm. Tôi nhớ mỗi khi đến lễ 30/4, 1/5, 2/9, tết âm lịch là chúng tôi lại long trọng rủ nhau đi tắm nước nóng. Rất long trọng bởi trước đó phải bàn. Hoặc là góp, hoặc là ai có lộc gì đó thì bao. Hồi ấy chả có lộc gì, mấy ông con trai lộc ngộc có đồng nào là chén ngay nên có lần phải tắm… chịu, tức là ký nợ. Tắm xong mới nói Chị Sâm ơi cho em nợ, mấy hôm nữa lĩnh lương em trả. Chị Sâm nghẹn ngào bảo: Nhớ trả cho chị em nhé, để chị trả tiền điện, tiền củi…
-------------

Thứ Ba, ngày 12 tháng 5 năm 2015

NHỮNG CHUYẾN XE BAY VỀ PHÍA... QUAN TÀI



Vậy nên ở Việt Nam, mỗi khi ra đường là như đi đánh trận. Nhưng lại cũng chưa hẳn, rất nhiều người đang ở trong nhà, ngồi, nằm, ngủ, ăn cơm, uống nước… cũng đã từng bị tai nạn giao thông đấy thôi…
-------------

Chủ Nhật, ngày 10 tháng 5 năm 2015

NHỚ MỘT LẦN PHONG NHA




Tôi quê ở Huế, ngày xưa đã từng chung "Bình Trị Thiên" khói lửa, hồi học đại học Tổng hợp Huế đã từng đi thực tế ở Lệ Ninh cả nửa tháng vào khoảng năm 79, nhưng phải đến cuối những năm 2005 này mới ghé ngủ đêm ở Đồng Hới, và đi thăm động Phong Nha...

Thứ Bảy, ngày 09 tháng 5 năm 2015

HÉ LỘ SỰ THẬT KINH HOÀNG VỀ MỘT SỰ THẬT KINH HOÀNG

Là mình bắt chước một số tờ báo hay... hé lộ để hé lộ cái sự thật kinh hoàng, cũng là cách mà các báo hay dùng.


Thứ Hai, ngày 04 tháng 5 năm 2015

CUỘC THÁO CHẠY HUY HOÀNG

Bài này mình viết sáng nay, và đăng trên báo Khám Phá ngay sau đấy. Cũng chẳng có gì đáng nói, nếu như chiều nay vừa đọc tin là cái bà chủ tịch Hội chữ Thập đỏ Nghệ An- té ra bà ta là chủ tịch Hội chữ thập đỏ- đã... kiện, ủy quyền cho một văn phòng luật sư kiện vụ này. Bỏ mẹ, có khi mình cũng bị lây. Nói thật, mình không trách bà này, mà trách ai bố trí bà ấy vào cái ghế ấy. Nước mình, nhiều khi bố trí cán bộ, nhất là lãnh đạo buồn cười lắm. Có ông viết còn sai chính tả ngữ pháp tè le được cử làm tổng biên tập, có ông thợ rèn thì làm chủ tịch thành phố, ông tuyên giáo sang làm chủ tịch hội Văn học nghệ thuật...
---------------

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 5 năm 2015

Thứ Năm, ngày 30 tháng 4 năm 2015

NGHĨ LAN MAN NHÂN NGÀY LỄ LỚN…




          Có hai việc vừa xảy ra trước ngày lễ 30 tháng 4 năm nay.

          Một là có một tấm pano ở thủ đô Hà Nội vừa bị hạ xuống, vì nó khiên cưỡng, làm lấy được và buồn cười.

          Hai là té ra cái việc tỉnh Quảng Nam công nhận ngôi nhà mẹ Thứ là di tích lịch sử cấp tỉnh lại chưa được các con của mẹ đồng thuận, xảy ra tranh cãi không đáng có, và cuối cùng thì cái việc làm tưởng là tốt đẹp ấy lại hóa ra cũng… buồn cười.

Thứ Tư, ngày 29 tháng 4 năm 2015

NEPAL

Sáng giờ cảm thấy nhục vì đọc bài báo tường thuật chuyện đoàn hội chữ thập đỏ nước ta sang Nepal học cách phòng chống động đất. Cầu được ước thấy, nó động đất thật, thế là cuống cuồng quýnh quáng kéo nhau chạy về, về rồi lại còn kể chuyện cho báo viết, lên chuyển động 24 khoe cách chạy động đất, lại còn hả hê là đã thoát nạn, trong khi các đoàn cứu hộ của các hội chữ thập đỏ thế giới ùn ùn kéo tới giúp dân Nepal qua cơn hoạn nạn khủng khiếp này. Như người ta thì im bố nó đi, đằng này lại bô bô khoe chuyện đã thoát nạn như thế nào, may mắn như thế nào. Đi học mà được dịp thực hành như thế không tận dụng mà lại bỏ chạy thì học với hiếc cái gì?...


Thứ Ba, ngày 28 tháng 4 năm 2015

GIÁ CỦA HÒA BÌNH



          Ngày nhỏ tôi liên tục là học sinh giỏi văn, bao giờ trong bài văn của mình khi viết về Tổ quốc và dân tộc tôi, tôi đều tự hào mà viết rằng: dân tộc chúng ta là một dân tộc anh hùng, thanh gươm chúng ta cầm là thanh gươm đẫm máu, đã chiến thắng biết bao nhiêu kẻ thì xâm lược, và sẵn sàng cho bất cứ ai, kẻ thù nào có ý định lăm le cướp nước ta lần nữa, tan thây trên bờ cõi nước ta… Những bài văn thời ấy sang sảng và hào hùng. Đến giờ, ngồi nghĩ lại, giật mình bởi cái giá của hòa bình quá đắt…

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 4 năm 2015

MỘT TRƯA ĐẤT TIÊU


Nhưng dọc đường bị ách lại bắt hết, dẫu đã có giấy của Ủy ban xã. Giấy thì của xã, nhưng lệnh cấm là của trung ương, ai to hơn thì theo người ấy. Than khóc như ri cả đêm ở trạm kiểm soát Nước Mặn (Quảng Nam), dân đi buôn thời ấy gọi là trạm nước mắt, mà lệnh tịch thu vẫn không đổi....
------------

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 4 năm 2015

ĐƯỜNG TỚI SÀI GÒN 30 THÁNG 4: MỘT HÀNH TRÌNH THƠ …

Đang lái xe đưa con gái đi uống cà phê thì nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú nhắn tin: vừa gửi blog VCH 1 bài viết rất công phu về 30/4. Gửi nhờ đăng, không vì nhuận bút, bởi nếu vì nhuận bút thì gửi báo chứ không gửi blog. Đây là gửi để có người đọc, blog VCH là blog có người đọc. Hê hê, oai hơn cóc. Mình cũng có 2 bài về ngày này, bằng con mắt của mình, một bài là "Cái giá của Hòa Bình", và bài kia là "Nghĩ lan man nhân ngày lễ lớn", hôm nay định post 1 bài, nhưng, thôi thì chiều nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú, mình post trước bài này. Và đây là quan điểm cá nhân của nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú. Muốn biết quan điểm của nhà cháu như thế nào, xin mời đọc 2 bài sẽ đăng tiếp theo...

--------------

Thứ Năm, ngày 23 tháng 4 năm 2015

MỘT THUỞ... LAN

Mình đã từng nổi tiếng vì... lan. Mà thực ra nào có biết gì. Cứ thích là khuân về. Rồi hì hục làm giàn, hì hục treo ngoắc các loại. Và mình cũng từng truyền cảm hứng ấy sang cho Phạm Xuân Nguyên. Một lần đi xe, hồi ấy còn ghế ngồi, từ Pleiku ra Hà Nội, hàng mình mang theo là một bao tải lan. Đến bến xe kêu tắc xi vào nhà nó, rồi đèo nhau ra chợ, mua bổi, chậu, các loại công cụ... về ngồi tè he ra gá lan cho nó, còn nó thì... nấu cơm. Nhà có cái hiên lao ra chênh vênh như cái chuồng cu, bước ra còn run, thế mà mình và nó ngoắc lan vào đấy. 1 tháng sau nó điện: lan thành củi hết rồi mày ạ. Lý do dơn giản, mùa hè Hà Nội, tầng 5, nó đi công tác nửa tháng, đến người cũng thành củi chứ chả nói lan...