Thứ Bảy, ngày 05 tháng 9 năm 2015

TRỞ LẠI ĐĂK PƠ



          Càng gần đến ngày mùng 2 tháng 9 tôi càng nhận được nhiều tin nhắn (qua comment trên blog) hỏi về tiến độ xây đền và đài tưởng niệm Đak Pơ từ các cựu chiến binh trung đoàn 96.  Những tin nhắn thấm đẫm tình yêu, trách nhiệm và tràn đầy sự tưởng nhớ các đồng đội đã ngã xuống nơi này mấy chục năm trước, đến giờ vẫn chưa tìm được hài cốt và linh hồn thì vẫn lang thang đâu đó. Cái đền tưởng niệm này chính là chỗ, như các cựu chiến binh trung đoàn 96 ao ước, để 147 linh hồn liệt sĩ của trung đoàn trở về, làm nơi sinh hoạt, có chỗ cho người sống hương khói, làm ấm lòng liệt sĩ.

Thứ Tư, ngày 02 tháng 9 năm 2015

SỰ VÔ CẢM ĐẾN TỪ ĐÂU



    

Ranh giới giữa sự vô cảm và tội ác nhiều khi nó rất mong manh. Ngay những ngày đầu tiên đi học năm nay, một nam sinh đã rút dao đâm bạn học nữ cùng lớp chỉ vì giờ ra chơi bạn nữ hỏi thăm: sao bạn không ra chơi mà lại nằm ngủ. Hai bạn này mới học chung, tức là mới biết nhau được mấy ngày. Bạn nữ tỏ ra quan tâm đến bạn trai, như một cách làm quen thân thiện. Và kết quả là những nhát dao lạnh lùng khiến cháu học sinh 15 tuổi phải đi cấp cứu ngay những ngày đầu tiên vào lớp, chưa kịp khai giảng.
 ---------------------

Thứ Hai, ngày 31 tháng 8 năm 2015

BỖNG DƯNG VỢ THÀNH... Ô SIN




          “Nghe nói” cánh đàn ông có vợ lâu lâu cũng thích vợ tự nhiên... bỏ đi đâu đó dăm bữa nửa tháng. Vắng vợ, phần lớn đàn ông thấy mình... chững chạc hẳn lên, được tự chủ cả trong giờ giấc, sinh hoạt, hành vi, ăn nói vân vân...

          Nhưng là dăm bữa nửa tháng, chứ dài hơn là... nguy ngay.

          Vấn đề là, dẫu dăm bữa nửa tháng nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện được, bởi nó phải có lý do chính đáng.

          Thì đây, tôi bày cho các bạn một mẹo nhỏ:

Chủ Nhật, ngày 30 tháng 8 năm 2015

TÔI VẪN TIN



         Con người, thì ra, trong tận cùng ngóc ngách tâm hồn, vẫn có những điểm đen khốn nạn. Làm sao để những điểm đen ấy mãi mãi ngủ quên, mãi mãi bị lãng quên, để con người mãi mãi sống trong yên bình và hạnh phúc?
          Tôi vẫn tin ở phần tốt đẹp của con người. Vẫn tin, tất cả các bà mẹ đều vĩ đại và vị tha. Tất cả phụ nữ đều xinh đẹp, dịu dàng, tốt bụng và thấm đẫm đức hy sinh...
--------------------

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 8 năm 2015

VU LAN KÍNH DÂNG MẸ


cái mùa bấc năm nào gió đêm như xé vải
đom đóm thành ma trơi nhằng nhịt
những đám xương rồng gai sắc
rịn vào lời ru trĩu nước
âu ờ ầu ơ…

------------------


Thứ Năm, ngày 27 tháng 8 năm 2015

VĂN CHƯƠNG VÀ... TỘI ÁC



Có thể nói, nhân cách một bộ phận người Việt đang có vấn đề. Đấy là sự lạnh lùng vô cảm, là sự chỉ quan tâm đến mình, là sự co mình trong cái tôi, là những mâu thuẫn đến khốc liệt giữa những hành xử thiện ác, tốt xấu, chung riêng... thậm chí là cả sự nhân danh những điều lớn lao thiêng liêng để thực hiện mục dích riêng của mình...
------------------------------

Thứ Hai, ngày 24 tháng 8 năm 2015

HÀNH TRÌNH KỲ LẠ CỦA MỘT CỤC ĐÁ



          Không phải dạng vừa, bà Sắc đâm đơn kiện ra tòa án nhân dân huyện Chư Sê dù ai cũng bảo bà đang kiện... củ khoai?

          Lúc này cục đá, rất nhanh chóng, đã được “kiệu” lên thành phố Pleiku, lắp lên cái bệ mà mấy năm nay tượng anh hùng Núp đứng ở đấy khiến dân tình xôn xao không hiểu sao hòn đá “tội phạm” vì bị giam trong rọ sắt tại ủy ban huyện, lại một bước lên... anh hùng, bởi nó được thay thế ông anh hùng đang đứng trên ấy, và dù vụ kiện đang được tòa án huyện thụ lý, cục đá đang là vật chứng?

          Và đúng như thế, củ khoai đã thắng, tuyên bà thua, ngoài phải chấp nhận quyết định của huyện, bà còn phải nộp án phí. Phiên tòa này tiêu biểu cho cách xử án của... tòa huyện xử huyện. Nguyên đơn là bà Sắc, bị đơn là ông Linh, chủ tịch huyện, ông Linh ủy quyền cho ông trưởng phòng Tài nguyên Môi trường là ông Viên thay mặt mình hầu tòa.
-----------------------

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 8 năm 2015

TẢN MẠN... VÁY ÁO.



Thực ra thì từ thời mẹ mình, các cụ không dùng áo ngực. Dụng cụ để thay thế cái áo ngực là cái yếm. Mẹ mình toàn mặc yếm, dù cụ là cán bộ lãnh đạo. Giờ các nhà “vú học” vẫn hay khuyên chị em nếu không cần thiết thì không nên mặc áo ngực, lúc ngủ thì thả rông cho... sướng. Ngày xưa các cụ đã biết sướng rồi.

Thứ Năm, ngày 20 tháng 8 năm 2015

ĂN CƠM TRƯỚC KẺNG



Sau người ta hay dùng để chỉ người chửa trước ngày cưới. Ngày xưa việc này rất nghiêm, ai chửa trước khi cưới là bị dư luận lên án, cơ quan kỷ luật, còn nhà trai có khi không nhận dâu nữa, bởi không chỉ bị đánh giá về đạo đức mà người ta còn kiêng, coi như đấy là việc xui, mang cái xui về nhà... Giờ việc này có vẻ không bị kiểm soát khắt khe nữa, thậm chí dư luận còn ủng hộ, bởi lập luận, nên kiểm tra “máy móc” trước khi cùng nhau vận hành cả đời. Và bởi thế ta hay thấy có những đám cưới con cái đi nâng váy cho mẹ...
---------------------

Thứ Ba, ngày 18 tháng 8 năm 2015

VẪN KIỂU LÀM BÁO THỜI... THỔ TẢ

Không phải lần đầu tôi bị, cũng không phải mình tôi bị, mà nó đang tràn lan trên báo mạng của ta hiện nay. Các tờ báo cứ được đẻ ra, rồi không có phóng viên, không có tiền trả nhuận bút, thế là lấy bài trên báo bạn, về gọt lại, đặt lại tít, và khốn nạn nhất là bỏ tên tác giả đi...

Thứ Hai, ngày 17 tháng 8 năm 2015

HOẠN LỢN, LÀM THƠ VÀ... ẤP


          Đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước, ở thành phố Pleiku xuất hiện một ông thợ hoạn lợn rất nổi tiếng. Nhờ hoạn lợn mà ông giúp bao nhiêu gia đình cán bộ công nhân viên thời ấy “duy trì và giữ vững” nghề tay trái là nuôi heo để...  an tâm công tác. Tìm hiểu kỹ mới biết ông thợ hoạn ấy là kỹ sư chăn nuôi thứ thiệt. Và ông không chỉ hoạn lợn, mà chữa lợn, chó, bò dê... đỡ đẻ động vật các loại vân vân...

Thứ Bảy, ngày 15 tháng 8 năm 2015

NGÀY KHAI GIẢNG CỦA AI



Ngay truyền thông báo chí, nhất là truyền hình, thì cũng chỉ đi theo lãnh đạo để đưa tin. Trường nào có lãnh đạo về phát biểu khai giảng, chỉ đạo, căn dặn, đánh trống... thì dồn dập xuất hiện hình ảnh trên báo chí, tv, trường nào không có lãnh đạo thì cũng không có xuất... ti vi. Mà các cháu rất nhạy cảm, nó chả biết ông nào về, nhưng thấy trường được “lên” tivi thì oách hơn trường không được “lên”...
---------------------

Thứ Năm, ngày 13 tháng 8 năm 2015

TÌNH CÁT- CÓ TÌNH VÀ CÓ CÁT




Dạo này lười đọc. Cuốn "Chân trần" của nhà văn Thùy Dương rất hay thế mà cũng đọc mất 5 đêm mới hết. Vài cuốn nữa, đọc rồi cứ để dở dang dù hôm nào cũng phải dành vài tiếng đọc sách. Nhưng tối ấy, bập vào "tình cát", mình đã thâu đêm, lâu lắm mới thâu đêm như thế, mà sáng vẫn sảng khoái, dẫu cứ bần thần, bởi dư ba của cuốn sách.

Thứ Ba, ngày 11 tháng 8 năm 2015

LẠI BÀN KỸ NĂNG SỐNG



Hai là ngay các nạn nhân, họ vô cùng thiếu kỹ năng sống. Hai trường hợp ở Gia Lai và Quảng Trị, kẻ thủ ác chỉ một, và ý định ban đầu chỉ là ăn trộm. Nhưng vì bị lộ, và chủ nhà cương quyết chống cự, giành lại đồ  bị cướp nên mỗi vụ 2 người bị giết. Người ta bảo của đi thay người. Đằng này cả 2 vụ Gia Lai và Quảng Trị đều 2 người bị giết và 1 người bị thương. Cũng tại chúng ta hay ca ngợi các gương dũng cảm chống cướp. Lẽ ra phải được dạy, trong bất cứ trường hợp nào, trước hết phải bảo toàn mạng sống đã, hãy làm theo ý muốn của cướp, công an sẽ điều tra sau. Chống và bắt cướp là tốt, nhưng không phải bất cứ lúc nào. Một xã hội văn minh là người dân phải được bảo vệ chứ không phải họ phải tự bảo vệ...
------------------

Chủ Nhật, ngày 09 tháng 8 năm 2015

RỪNG – CAO SU BI KÝ



Trong luật tục của người Tây Nguyên, có những điều luật rất khắt khe để bảo vệ rừng. Như không được chặt cây con, không bắt những con thú nhỏ hoặc đang chửa, vay nợ của rừng phải trả (những người phụ nữ Tây Nguyên sinh con mà không có sữa chẳng hạn, họ sẽ “vay” sữa của những cây sung). Ngay bắt một tổ ong, thì họ cũng không tận diệt như một số người hiện nay là dùng lửa đốt, mà họ chỉ khéo léo lấy mật, còn vẫn bảo vệ đàn ong để chúng tiếp tục sinh sôi nảy nở. Gọi là họ du canh du cư đốt rừng làm rẫy, nhưng không bao giờ đốt tràn lan, họ chọn cách đốt để rừng còn tái sinh, và cũng không phải du canh là họ bỏ rẫy, mà sau một chu kỳ, khi đất hết chất nuôi cây thì họ đi, đến khi rẫy có màu trở lại thì họ quay về làm tiếp...
--------------------

Thứ Sáu, ngày 07 tháng 8 năm 2015

THỢ ĐÀO GIẾNG


Từ vô danh các anh vụt trở thành anh hùng. Rất nhiều người đã coi các anh là những anh hùng. Và rồi các anh lại về với những công việc kiếm sống thầm lặng hàng ngày, các anh lại... vô danh như hàng triệu người bình lặng trên đất nước này. Tất nhiên không ai mong có sự cố như vừa rồi để mình nổi tiếng, nhưng xã hội sẽ bình an lên rất nhiều, con người sẽ tự tin lên rất nhiều, đất nước sẽ ấm áp lên rất nhiều... khi trong từng người vô danh đều ẩn chứa những phẩm chất anh hùng. Và cũng chỉ mong trong mỗi chúng ta đều có một “thợ đào giếng”...
-----------------------

Thứ Năm, ngày 06 tháng 8 năm 2015

NÓI THÊM CHO HẾT NHẼ


Người Việt, nhất là giới nhà văn, hay nói gộp cho nhanh.



Chứ ai cũng biết 1 nghìn 400 tỉ không phải chỉ để làm tượng đài. Nhưng nếu không có tượng đài người ta có làm thêm cái quảng trường với các "phụ kiện" đi kèm không, huống gì trong nghị quyết hay cái gì gì của tỉnh ấy, hoàn toàn không nhắc đến khu hành chính hay một số "phụ kiện" mà sau này người ta mới trưng ra.



Cũng như cái tượng đài ở GL, hôm qua tôi viết là mấy trăm tỉ, tức nó gồm cả quảng trường. Nhưng có một thực tế là thế này, trước đấy cái quảng trường này vừa khánh thành, vừa xong thì lại xin được làm tượng đài (Tượng đài này không có trong quy hoạch), thế là người ta phá toàn bộ quảng trường cũ làm lại mới, vì cái tượng đài, vậy nên nói gộp cái tượng đài mấy trăm tỉ cũng không... ngoa...


Thứ Tư, ngày 05 tháng 8 năm 2015

ĐÃ ĐẾN LÚC PHẢI NÓI THẲNG NÓI THẬT VỚI NHAU

Chúng ta luôn hô hào nói thẳng, nói thật, thường xuyên phê và tự phê... nhưng đã có ai nói thẳng những gì mình nghĩ trong đầu, mình hiểu, mình biết, mình thấy...

Có rất nhiều nguyên nhân, ngại cũng có, sợ cũng có, khinh bỉ cũng có... 

Nhưng có một thứ làm mọi người gần như tụt hết nhuệ khí, im lặng không có ý kiến, hoặc có là chỉ xì xào đâu đó, ấy là khi người ta lợi dụng sự cao cả, những điều thiêng liêng... để thực hiện lợi ích của mình.

Chủ Nhật, ngày 02 tháng 8 năm 2015

NHẶT VỤN

1. Tưởng là dân mạng xôn xao cho vui thế, ai ngờ ông cục Hàng Không mần thật, phạt 8 triệu cho 2 người lớn cho một thằng cu tè vào túi nôn. Nhưng nếu nó đùn ra đấy thì có phạt không nhỉ? Không đùn vào túi nhé, vì không kịp, mà đùn thẳng ra thảm, lên ghế, mần chi nó, bố mẹ có kịp bịt đít nó không?
Mình thấy dân mạng (cả báo chí) lên án cô ca sĩ này thế là đủ rồi (tiếng Huế là bưa rồi), phạt nữa nó buồn cười. Mình nhớ có lần mẹ mình còn sống, cụ bay với mình từ Hà Nội vào Pleiku. Mà cụ lại hay tiểu vặt. Máy bay đang hạ cánh cụ vẫn bắt mình đưa vào WC. Mình bảo ráng chịu tí nữa mẹ, cụ bảo không dẫn là tao... tè ra máy bay đấy. Hehe thế là mình đứng dậy dẫn cụ đi, cô tiếp viên lao tới, mẹ mình nói y như thế, thế là cô ấy phải OK mời cụ. May chứ không có khi mình cũng phải phạt...

Cái vụ đối xử với ông huấn luyện viên võ thuật dạo nào cũng buồn cười rồi, thêm vụ này, cười buồn...


Thứ Sáu, ngày 31 tháng 7 năm 2015

BÁO CHÍ VĂN NGHỆ THỜI "TANG THƯƠNG NGẪU LỤC"


Có năm nào đó tôi chọc anh Nguyễn Trí Huân, khi đó là tổng biên tập báo Văn Nghệ, rằng anh Huân là người chống lạm phát giỏi nhất Việt Nam. Trong hoàn cảnh cái gì cũng tăng thì anh vẫn kiên định giữ nguyên mức nhuận bút. Nhà Văn Khuất Quang Thụy khi về làm Tổng biên tập thay anh Huân đã làm một việc rất đình đám khi ấy, là quyết nhuận bút một bài thơ từ 70 ngàn “lên hẳn” 100. Nhà thơ Phạm Đương có hai câu thơ vui: Báo Văn Nghệ đứng ngoài cơn bão giá, mấy năm rồi thơ vẫn chỉ một trăm. Tôi chuyển cho nhà văn Khuất Quang Thụy đọc 2 câu này, ông Thụy ứng khẩu ngay: Báo Văn Nghệ sẽ chui vào bão giá, cuối năm này nhuận bút (thơ) sẽ hai trăm. Tôi bảo, thôi bác cố gắng lên trăm hai là tốt rồi, cho nó hòa nhập với cái gì cũng tăng hiện nay, khỏi phải có cái ngoặc đơn trừ nhuận bút báo Văn Nghệ.
---------------------