Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

DÃ QUỲ, LỄ HỘI RỒI GÌ NỮA?...




Sáng nay đi ăn sáng, tôi gặp giám đốc sở Văn hóa Thể thao và Du lịch Gia Lai trong quán phở. Anh cũng ăn sáng để đi công tác, chào nhau, anh níu tôi lại nói: Sắp có lễ hội hoa dã quỳ đấy, ông về chuẩn bị  ngâm mấy chục lít rượu đi rồi đón bạn bè khắp nơi về... ngắm hoa.
Chiều vừa họp báo vừa lướt báo thì thấy cái tin anh nói được cụ thể hóa thế này: trong ba ngày cuối tháng 11 này, sở Văn hóa Thể thao và Du lịch và huyện Chư Păh tỉnh Gia Lai sẽ phối hợp tổ chức lễ hội dã quỳ.

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

BÃO LŨ, NĂM NÀO CŨNG... MỚI

BÃO LŨ, NĂM NÀO CŨNG... MỚI
Hầu như nước ta, vào những dịp này, năm nào cũng bị bão lũ tấn công. Không ít thì nhiều, năm nào cũng có thiệt hại. Vấn đề là, có vẻ như, hiện tượng này lặp lại theo chiều hướng đi lên, năm sau dữ dội hơn năm trước, thiệt hại lớn hơn năm trước.

Mấy hôm nay, miền Trung và Tây Nguyên lại cũng đang oằn mình trước sự tàn phá khủng khiếp của cơn bão số 12, có thể nói cơn bão đã đạt độ tàn khốc mà nó mang danh. Cho đến giờ, khi tôi ngồi gõ những dòng này, hơn 100 người đã chết và mất tích, còn thiệt hại thì... không thể tính đủ.

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ ĐẤT THĂNG LONG



Cách đây hơn nửa thế kỷ, vị tướng, nhà thơ, nhà văn hoá Huỳnh Văn Nghệ có 2 câu thơ làm quặn thắt nhiều thế hệ. Bao nhiêu giấy mực đã viết về nó và nó cứ mãi rưng rưng xanh cùng thời gian : Từ độ mang gươm đi mở cõi ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long. Nó hay và làm xúc động nhiều người bởi lẽ nó đã nói hộ nỗi lòng của họ nỗi lòng đau đáu của những kẻ tha hương. Những cuộc tha hương đầy bi tráng đã để lại trong từng góc thẳm sâu nhất của từng con người những nỗi niềm thương nhớ cố hương mà bản chất con người vốn dĩ đã rất dồi dào lại được cộng thêm vào bởi hương sắc đất Việt. Chả thế ư mà bất cứ xó xỉnh nào trên trái đất này ta đều dễ dàng tìm thấy những đặc sản Việt Nam như một chia sẻ nỗi nhớ nhà: cốm phở nước mắm cà cuống áo dài nón trắng...

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

THAM NHŨNG BIÊN CHẾ




Có một thứ, mà té ra, ngẫm sâu một chút, thì thấy nó cũng là một dạng tham nhũng rất kinh, rất khủng khiếp, chả khác gì, thậm chí là hơn, các loại tham nhũng tiền bạc vật chất khác.

Ấy là biên chế.

Thứ Sáu, 10 tháng 11, 2017

VỀ LẠI VŨNG TÀU



Lê Huy Mậu là nhân vật ở Vũng Tàu hay bị… săn đuổi. Ngoài việc ông đang là chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật ở đây thì ông còn là tác giả phần lời của ca khúc “Khúc hát sông quê” do ông Nguyễn Trọng Tạo phổ nhạc rất nhiều người biết và thích. Thế thì ông bị săn đuổi, bị… nhắm là đương nhiên. Mà ông lại xuề xòa, cái xuề xòa của người vừa là quê xứ Nghệ, vừa là của người tuổi đã… cao, nên nhiều khi vợ ông, một bà bác sĩ thú y cũng viết văn, vừa dặn xong thì ông đã quên ngay. Câu mà bà hay dặn nhất là, già rồi, ai nói gì, rủ gì thì cố phản kháng lại cái, chống lại cái, gọi nôm na là… phản biện. Ví dụ họ gọi mời anh Mậu ơi chiều nay mời anh giao lưu với bọn em tí, trong đoàn có mấy em chân rất dài, hát khúc hát sông quê rất hay, rất nức nở, rất mong được gặp anh, thì phải biết phản biện là, anh đang ở… Hà Nội, hoặc ít nhất anh đang ốm, anh đang họp. Đằng này, nghe chưa hết câu đã Dồi dồi dồi… Và rồi nếu có điện thoại phát, bất cứ lúc nào, là ông dồi dồi dồi thật.
---------------

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

BỆNH VIỆN VÀ… ĐẤU TRƯỜNG




Cái tin anh chủ tịch phường Nguyễn Xuân Huân ở phường Trung Đô thành phố Vinh, Nghệ An, cầm ghế định... ngồi nữ bác sĩ Hoàng Thị Minh bị phạt hẳn... 300 ngàn và khiển trách khiến nhiều người bất ngờ. Có lấp liếm đến mấy, cãi lu loa đến mấy, chày cối đến mấy, xem cái đoạn anh hùng hổ và tự nhiên như ở… phường,  cầm cái ghế sấn sổ xông vào phòng cô bác sĩ khi cô ấy đã rút vào để trốn sau khi đã ăn mấy cái tát của một gã đàn ông to cao lừng lững, thì thấy rõ ràng là anh không thể... ngồi trong hoàn cảnh ấy, và anh cũng không hoàn toàn có ý định ngồi trong cái tư thế rất hừng hực, rất sẵn sàng phang ghế vào đầu người khác thế.

Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

NỖI NIỀM GIẢI...




Công luận và cả... tư luận đang sôi ào ào về cái giải thưởng hoa hậu đại dương mới “thành công” cách đây mấy hôm. Tôi thuộc phái phản đối việc đem ảnh cô hoa hậu trương lên trên báo, cả giấy và mạng. Trách chăng là trách những người lớn đã không đủ khả năng và cả sự tỉnh táo để cảnh tỉnh cô ấy, khuyên cô ấy lẽ đúng điều hơn khi bước chân vào chốn phù hoa ấy. Trách lớn hơn là trách ban giám khảo, vô tình hay cố ý đã biến cô gái mới lớn đầy khát vọng trở thành một nạn nhân của những cạm bẫy vô hình giăng mắc đầy trong cuộc đời này có tên là... giải.

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

NHÌN TỪ KHẢI SILK… BẢN FULL



Hay mua rượu cũng thế, hết sức mù mờ, dù chai nào cũng có tem dán rất cẩn thận nhưng vẫn thấy đồn nhau, rằng ngay tem cũng bị giả. Vậy nên dân sành rượu giờ chỉ chọn loại rượu xách tay, không tem để uống, đồn nhau là loại này... thật nhất. Và nghe nói cũng đã có ngay loại xách tay không tem giả để phục vụ quý ông sành điệu thích uống rượu tây.
--------

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

GIAO MÙA



Những cơn mưa cuối mùa như có vẻ ngập ngừng hơn nhưng lại cũng bất cần hơn. Nếu mưa đầu mùa ào ào nhưng bất chợt, để đỉnh điểm là những ngày, những tuần mưa dầm, thì mưa cuối mùa nó thắc thỏm như tiếc nuối mà lại như cho xong việc, như miễn cưỡng mà lại như bất cần. Mùa khô cũng thế, cái cuối mùa, cái giao mùa của nó cứ như mơ ngủ, chập chờn mộng du nhưng vẫn quyến luyến để mà giãi bày mà níu kéo, mà giải tỏa ẩn ức...


Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

CHUYỆN HỘ KHẨU MỘT THỜI…




Bộ y tế trong cuộc họp báo mới đây để thông báo Nghị quyết của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XII về tăng cường công tác bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân, đã đề nghị bãi bỏ các quy định về hộ khẩu - điều kiện đang cản trở và hạn chế quyền công dân, ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng dân số.

Không biết cái sổ hộ khẩu sinh ra từ khi nào, nhưng khi tôi có mặt trên đời thì sổ hộ khẩu đã có rồi, và nó là vật bất ly... gia trong tất cả mọi gia đình Việt Nam. Chỗ nào an toàn nhất, để cất những thứ quý nhất của gia đình, thì chỗ ấy, “ông” sổ hộ khẩu được ngự. Mất nó là coi như mất... sổ hộ khẩu, dù, nói thật, bây giờ vai trò của nó đã giảm đi rất nhiều. Nhưng dẫu đã giảm thì trong sổ hộ khẩu nhà tôi hiện tại cũng có đến mấy người chả liên can gì, có nhà cửa đàng hoàng, nhưng lại ở chung (hộ khẩu) nhà tôi. Đơn giản vì cạnh nhà tôi có mấy cái trường học tốt, thế là hộ khẩu nhà tôi được nhờ để gửi, trước cả hàng năm, để con cái nhà gửi ấy có thể ung dung học mấy cái trường mà bố mẹ đã chấm.

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

KHÔNG THỂ VÔ CAN




Có một hiện tượng thế này, ấy là càng ngày khi mà xã hội càng văn minh, hiện đại, nhiều phương tiện kỹ thuật phổ cập trong đời sống thì các hiện tượng tự nhiên cũng càng hung dữ theo cấp số nhân. Cụ thể ở đây là bão lũ và lụt. Mấy ngày này cả nước lo lắng theo dõi tình hình mưa lũ ở miền Bắc và miền Trung. Hàng trăm người đã bị chết và mất tích. Cả bản bị chôn vùi, sĩ quan biên phòng đi cứu nạn cũng gặp nạn, nhà báo cũng bị. Và, cái hình ảnh 4000 con lợn ở một trại lợn Thanh Hóa bị chết đuối nổi lềnh phềnh trong chuồng cũng khiến rất nhiều người khủng khiếp.

Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

DU LỊCH GIA LAI TỪ MÓN... BÚN CUA





           Hôm qua một đồng nghiệp ở một tờ báo lớn phía Bắc nhắn tin hỏi tôi: “khi em đến Pleiku em thấy sân bay vắng lặng quá, thể hiện khách đến đây rất ít. Vậy theo cá nhân anh thì tại sao mà du lịch Gia Lai không khởi sắc được như Buôn Ma Thuột hay Lâm Đồng ạ. Em dự định làm tour lên Gia lai, theo anh thì cơ quan chức năng và các doanh nghiệp tại Gia Lai phải thay đổi như thế nào thì mới hút được du khách ạ”.

           Quả là, tôi đã từng rất nhiều lần xấu hổ khi tiếp bạn bè các nơi về thăm tôi ở Pleiku. Mất chừng một tiếng để chở bạn ra Biển Hồ nước, sang Biển Hồ trà, thực ra là ra cái đoạn ngắn mấy chục mét có hàng cây cổ thụ chụp vài bức ảnh, rồi chạy về công viên Đồng Xanh, mà tôi hay nói đùa là... Tây Nguyên nhái, nhưng dù sao nó đã từng trưng bày được khá nhiều hiện vật về đời sống buôn làng Gia Lai, nhưng tiền đầu tư tiếp không có nên giờ những gì Tây Nguyên thật đều đã hư hỏng trầm trọng. Tiếp theo là một cữ nhậu mà tôi đã cố gắng kiếm quán cho nó “bản sắc” nhất như gà nướng cơm ống, lá mì cà đắng, hoặc gỏi lá, sau đó thì đành chỉ cho bạn lên... Kon Tum. Ít nhất ở đấy còn có nhà thờ gỗ, tòa giám mục, có làng Kon Kơ Lo, Kon Rờ Bàng, và giờ là cái bờ kè sông Đăk Bla viền ôm thành phố trữ tình phết. Sang và chịu khó hơn tí nữa thì phi lên Măng Đen, tận hưởng vẻ đẹp thanh khiết của “Đà Lạt thứ 2”, vân vân rồi... quay lại về Pleiku, ngủ một đêm để hôm sau lại sang Đăk Lăc với hàng loạt điểm du lịch hấp dẫn, cả trong thực tế lẫn trên... dư luận. Đà Lạt là ngoại hạng rồi, không nói nữa, rõ ràng, với 2 tỉnh lân cận, Gia Lai đang cách một khoảng khá xa về du lịch nếu không muốn nói du lịch Gia Lai phát triển kém nhất ở Tây Nguyên.

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

NHỚ THẦY VĂN NHƯ CƯƠNG

Hôm qua ở Hà Nội, gia đình, học trò bạn bè và đông đảo những người yêu mến thầy Cương đã trọng thể tiễn thầy về miền mây trắng. Tôi cũng kịp có một bài tiễn thầy ở báo Thừa Thiên Huế đúng ngày Hà Nội tiễn thầy đi. Cũng hôm qua, xem mấy clip học trò và cựu học trò Lương Thế Vinh hát tập thể tiễn thầy, tôi đã khóc. Thực ra trước khi thầy mất, tôi gọi thầy bằng anh, tôi từng hầu rượu thầy ở cả Hà Nội, Pleiku, Phú Thọ... Nhớ nhất là lần đến nhà thầy ăn cơm, hẹn rồi mà cứ một lúc thầy lại gọi vì sợ tôi mải vui bạn mà... quên...
----------


Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

SỬA DÉP RUỘNG DƯA VÀ... KHÔNG CHỈ DƯA




           Sự kiện ông Nguyễn Xuân Quang, Phó Cục trưởng Cục kiểm soát hoạt động bảo vệ môi trường báo bị mất gần 400 triệu đồng ở Long An có thể sẽ không ầm ĩ đến thế nếu như ông Quang không là “quan thanh tra” đang đi thanh tra tại địa phương ông báo bị mất tiền. Các cụ ta có câu “sửa dép ruộng dưa” là để răn những trường hợp nhạy cảm này. Đi qua ruộng dưa, dẫu dép có hỏng cũng cố mà đi, đừng cúi xuống sửa, dễ bị nghi.

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

HUẾ GẦY




           Lần đầu tiên tôi, gã trai Bắc đi dép nhựa Tiền Phong đội mũ cối quần gabadin bộ đội, lạc vào giữa sân ngôi trường Văn khoa Huế ở Morin là năm 1977, hôm ấy lơ ngơ vào nhận lớp, cái phòng ở tầng 2 có cửa sổ mở ra đường Lê Lợi với những hàng long não xanh mướt, chếch sang tí là dòng Hương dùng dằng dưới 6 vài Trường Tiền. Đập vào mắt là mấy cô gái cao, tóc dài ngang lưng, gầy, có cảm giác “phẳng” nữa, đeo kính thời trang mắt to màu hồng, quần tây trắng áo thun đỏ, dép sapo cao nửa gang tay, ngồi trên xe mini dưới mấy tán phượng.

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

NỖI NIỀM PHỤ... THU




           Cứ đầu năm học là dư luận xã hội lại xôn xao với các khoản... thu đầu năm. Trăm dâu đổ đầu... hội phụ huynh, năm nay chả hiểu sao hội phụ huynh bị rào rào kết tội, có phụ huynh còn viết thư cho chính phủ kiến nghị giải tán hết các hội phụ huynh. Trên các diễn đàn thì người ta gọi đấy là hội phụ... thu, hội họa sĩ (với nghĩa là... vẽ, vẽ ra các khoản để thu).

Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

LAN MAN CHUYỆN... BOT




           BOT đang là một từ HOT hiện nay, thậm chí vừa rồi, nhân bàn đến chuyện phụ thu và lạm thu đầu năm học, có người ví đấy cũng là một thứ... BOT trong giáo dục.

           Vốn dĩ nó là chữ đầu ghép từ 3 từ tiếng Anh là xây dựng, vận hành và chuyển giao. Nó là một cách thu hút vốn để xây dựng, nhất là trong giao thông, ở các nước đang phát triển.

           Việt Nam chúng ta du nhập BOT vào chừng hai chục năm nay. Và vài năm trở lại đây nó bắt đầu nóng rực với hiện tượng các trạm thu phí BOT dày đặc trên đường.

           Về nguyên tắc, khi muốn thực hiện các BOT trong giao thông thì nhà đầu tư phải làm mới con đường ấy hoàn toàn. Người dân đã đóng thuế để nhà nước làm đường cho họ đi rồi, họ có quyền đi trên những con đường cũ, đường BOT có thể làm song song hai bên, thậm chí song song trên (trời) và dưới (đất), ai muốn đi thì mua vé đi, còn không thì đi đường cũ.

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

ƯỚC MƠ NÀY NHỎ NHOI THÔI...




           Hôm qua, đang chạy trên đường Hùng Vương, đoạn qua phở Hoàng, tôi đã phải phanh kít xe lại trước một hình ảnh đẹp: Một chị phụ nữ đang tưới hoa. Là cái gốc cây đô thị trước cửa nhà chị có một ô trống, chị đã trồng hoa vào đấy và tưới hàng ngày. Kịp vớ cái máy ảnh chụp lúc chị vừa xong việc và quay lưng đi.

Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

CHUYỆN VỀ CÔ GIÁO MẦM NON




           Cái số thế nào, gần hai chục năm nay, nhà tôi được ở đối diện một trường mầm non. Tôi chứng kiến từ ngày nó đặt viên gạch đầu tiên trên miếng đất trống đến lúc nó trở thành trường đạt chuẩn quốc gia. Và điều thú vị là, có một số cô đã từng dạy con tôi, giờ lại tiếp tục là cô giáo của cháu ngoại tôi.

Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

NỖI NIỀM CLIP




           Trước tiên phải nói ngay rằng, chuyện bác sĩ hành bệnh nhân, nhận phong bì, tiêu cực trong quá trình khám chữa bệnh vân vân... là có, thậm chí có thời quen thuộc y như việc cảnh sát giao thông “kiểm tra giấy” trên đường, khiến người dân bức xúc, thậm chí là phẫn nộ. Mẹ tôi hồi 80 tuổi từng bị gãy chân trên đường từ Huế ra Bắc thăm bà con, đưa vào một bệnh viện tỉnh có người nhà là bác sĩ và cũng có phong bì nữa, khi về Huế kiểm tra lại thì 2 khúc xương chân chìa ra 2 nơi, phải đập ra bó lại.