Thứ Năm, ngày 31 tháng 7 năm 2014

NHỮNG NGHỊCH LÝ VĂN HÓA


Văn hoá không chỉ là "Cờ đèn kèn trống" mà nó chính là toàn bộ đời sống của nhân dân, và vì thế nó đòi hỏi những người thực thi phải được đào tạo bài bản. Chỉ một ứng xử không đúng có thể làm lệch hướng cả một phong tục đẹp. Các buôn làng Tây Nguyên khi được định canh định cư, người ta làm theo thiết kế ô vuông như ở thành phố. Kết quả là được cái văn minh sạch đẹp nhưng hình như cái hồn, cái cốt của làng nó rơi vãi ở đâu hết, cái ấm cúng gần gũi của dân làng với nhau nó cũng biến đi đâu mất... 
------------

Thứ Tư, ngày 30 tháng 7 năm 2014

GOM NHẶT

Chiều qua mình có cuộc tiếp xúc với các giáo viên văn chủ chốt của tỉnh GL do sở Giáo dục mời, gặp những độc giả tinh tường và khó tính. Thời đại công nghệ trang bị tận răng, đang ngồi trong hội trường thì ảnh đã đầy trên mạng. Đấy chính là mối nguy của văn chương. Người ta sẽ lười đi, thụ động đi, ỉ lại vào sự thông minh của máy móc. Nhưng tất nhiên không thể không xài nó, như mình đây, cũng thuộc loại... cao thủ trong công nghệ chứ ạ.

Nhưng các thầy cô giáo thì rất đáng yêu, họ hỏi nhiều chuyện và mình cũng nói nhiều chuyện. Đến giờ mà còn những người đắm đuối với văn chương thì là sự may mắn, tất nhiên họ còn vì công việc nữa. Mình chơi với mấy tay, chơi riết mới biết chúng nó đặt báo Văn Nghệ và Văn Nghệ quân dội thường xuyên. 1 tên là kỹ sư xây dựng, 1 tên là phó giám đốc công ty môi trường đô thị thành phố, phụ trách mảng... mồ mả. Tay này đọc báo Văn Nghệ rất kinh. Hôm nào báo về, y nhận rồi cất vào tủ. Chiều đi bộ về, tắm táp cẩn thận, thơm tho mọi nhẽ, đốt 1 điếu thuốc, rồi ngồi salon trịnh trọng đọc chờ... cơm. Và hôm qua, trên mâm cơm vắng vợ của giảng viên Thái Huy Lĩnh, dạy cao đẳng xây dựng 2 TP HCM mà anh chụp đưa lên fb thấy có... mì tôm  và tờ báo Văn Nghệ.

Thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2014

NÁT TỪ GỐC ĐẾN RỄ

Vẫn biết cầu thủ bóng đá của Việt Nam rất ít được học, phông văn hóa rất thấp, xuất phát từ những thận phận khá "đặc trưng giai cấp", vù phát lên đời, lương vài ba chục triệu, nhiều người hơn thế. Rứa thì đập phá thôi, cho đã đời, cho bõ những ngày cơ cực, cho bọn trắng da dài tóc hắn biết tay...

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2014

Ô HÔ NGUYỄN TRƯỜNG TÔ HÔ

Không thể quên được 1 ông quan đầu tỉnh mà lại đốn mạt đến thế dù ông này đã hạ cánh và mọi việc đang dần quên lãng như ý đồ và mong muốn của ông ấy. Mình nhớ 1 đàn anh trong nghề bảo: thôi thì cái chuyện gái gú của nó, sai lè lè nhưng còn có thể... lơ, vì nó là con đực mạnh. Nhưng tư cách đàn ông thì hèn. Tư cách chủ tịch tỉnh thì càng khốn nạn. Thế mà khi bị đuổi khỏi cương vị chủ tịch, như thách thức công luận, dư luận, những người cách chức mình và nhân dân, ông Tô bày ra một dinh thự khủng và... vui thú điền viên ở đó...

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

PHAO AN TOÀN

Chưa bao giờ mà tai nạn máy bay lại nhiều như bây giờ. Sáng sớm nay, xuống... toilet đọc tin từ iPad lại thêm trực thăng Ấn Độ. Tất nhiên so với các kiểu tai nạn khác thì tai nạn hàng không có vẻ vẫn ít hơn, nhưng nó khốc liệt hơn, bi tráng hơn, khủng khiếp hơn... cái gì cũng hơn kể cả... bảo hiểm...

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

THÔNG BÁO HỘI NGHỊ BAN CHẤP HÀNH HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM LẦN THỨ 10 KHÓA VIII (MỞ RỘNG)

Tại thành phố Hạ Long (Quảng Ninh), trong các ngày 8, 9 tháng 7 năm 2014, Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam (khoá VIII) đã tiến hành Hội nghị toàn thể lần thứ 10 (mở rộng). Chủ tịch các Hội đồng chuyên môn và các Chi hội trưởng, Trưởng ban liên lạc nhà văn Việt Nam của các địa phương, khu vực đã tham dự  Hội nghị.

Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014

UẤT CẤP ỌP LAI (TIẾP THEO)

Ở bài trước, mình nhắc đến muối kiến, cái món bình dân ban đầu chỉ là tình thế của người Jrai, giờ nó thành đặc sản, để mình đi đâu, luôn thủ 1 lọ nhỏ trong túi, lúc cần thì mới thò ra, như hôm mình cho cu Dong một lọ, và nhiều bạn yêu cầu mình kể về cái món lạ lùng này. 2h sáng qua, đang ngủ, điện thoại tít như báo cháy, té ra là có bạn comment vào blog trịnh trọng: "Xin đại nhân bỏ tí thời giờ cho biết thêm về "muối kiến".
Trân trọng.
Nguyen Ly"...


Thứ Hai, ngày 21 tháng 7 năm 2014

UẤT CẤP ỌP LAI...

Nhớ cái hồi lần đầu tiên truyền hình trực tiếp bóng đá, mình thấy nó thiêng liêng trịnh trọng làm sao. Tự nhiên có một sân vận động nào đó, người ta đá bóng, lẽ tất dĩ ngẫu là chỉ ai vào sân mới xem được. Thế mà cùng lúc, hàng trăm triệu người ở khắp mọi nơi trên thế giới nằm có ngồi có đứng có ôm nhau có, tức là muốn làm gì thì làm, vẫn xem trận đấu ấy, xem tường tận, có khi còn rõ hơn ngồi trong sân...

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 7 năm 2014

SÀI GÒN... THƠ

Mình vào Sài Gòn, thú thật là cứ... trốn. Thành phố như cái chảo đặt trên lò, dân cư như đàn kiến lúc nhúc trong cái chảo ấy, cuống cuồng cuồng mưu sinh. Mình thì đông bạn, nhiều người quen, gặp được người này thì mất người kia, ai cũng có việc, mà nhà nào nhà nấy xa nhau chí ít cũng chục cây, mà nhịp sống khác nhau, giờ sinh học khác nhau... nên chủ yếu là mình... trốn, lẳng lặng nằm ở nhà, xong việc thì lên...

Thứ Năm, ngày 17 tháng 7 năm 2014

KHƠ KHƠ KHƠ


Tự nhiên tôi lại cảm thấy… có lỗi với vợ con hắn quá, có khi tại được giải mà hắn cứ cố làm thơ. Nhưng tôi cũng rất sòng phẳng nói với Cán: thôi chú cứ mần thơ nếu chú sướng, nhưng mần xong đọc cho vợ nghe, ngoài ra, ghét đứa nào chú đọc cho nó nghe luôn, chứ thơ chú Tạp chí anh không in được, nhưng mình vẫn sẽ  cứ là anh em nhé, vẫn chơi với nhau nhé. Hắn lại cười khơ khơ khơ.  Nên lần này Cán ra thăm tôi là cũng vì... thơ, nhưng lại không gửi thơ cho Tạp chí mà biếu một can rượu của nhà nấu lấy....
----------

Thứ Ba, ngày 15 tháng 7 năm 2014

BÃO



Một câu hỏi là, tại sao ta không tổ chức sống cùng bão, chấp nhận nó như một phần của cuộc sống, để dân thích nghi, có những biện pháp thích hợp với nó, mà lại cứ căng ra chống nó, đến mùa mới chống. Mà nói thật, tôi thấy càng chống thì càng thiệt hại. Chả ai chống được tự nhiên, huống gì đây là những cơn bão khủng khiếp, nó cuốn phăng tất cả những gì nó gặp trên đường đi của nó...

----------

Thứ Hai, ngày 14 tháng 7 năm 2014

SÔNG CÔ ĐƠN ĐẾN BÂY GIỜ



mãi mãi ta đành lỗi hẹn
hoa xoan nở tím chân trời
đành chỉ nhìn về phía ấy
nhớ hoài những mùa chiều đi

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 7 năm 2014

TỰ NGƯỠNG MỘ

Trước mỗi trận đấu, bạn phây búc (facebook) đều réo mình viết 1 status treo lên fb để anh em vào... tán, coi như mình là chủ xới. Có hôm đến mấy trăm comment sau 1 đêm, khiến nó như 1 forum chứ không còn là 1 stt. Là 1 bạn còm nói thế chứ mình không thấy oách thế. Thì cứ loăng quăng bóng bánh thôi, thi thoảng vượt ra ngoài tí.

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 7 năm 2014

NHỤC QUÁ

Làm người bình thường nhục một, phóng viên thường nhục mười, thì TBT phải nhục cả ngàn lần, nhưng nhìn bác này hớn hở ngồi trên TV rao giảng về giải thưởng về đạo đức thì thấy hình như bác ấy quy nhục thành thịt.

Thứ Tư, ngày 09 tháng 7 năm 2014

TẢN MẠN WORLD CUP, MÙA THI VÀ… LỆ RƠI



Từ đấy lẩn mẩn nghĩ đến cái đề án cá độ bóng đá ở ta đã dền dứ suốt bao năm chưa được triển khai. Và dân ta thì vẫn cá độ, từ vui vẻ đến ăn tiền, và vì là luật chưa cho nên phải cá chui, và vì cá chui nên rất nhiều anh vào nhà đá, từ bỏ niềm vui cá độ, và tiền thì chuyển ra nước ngoài… Nó cũng như mại dâm, chúng ta càng cấm thì nó càng phát triển, và càng phát triển thì lại càng nhiều anh chị vào trại nằm…
-----------

Thứ Ba, ngày 08 tháng 7 năm 2014

BÁC TÔ HOÀI

Mình đang di chuyển liên tục, mấy hôm nay bận, nhớ có chụp ảnh bác Tô Hoài mà tìm mãi chưa ra. Sáng nay thì đã tìm thấy. Đấy là lần mình đi xe của Hội Nhà Văn đến phố Đoàn Nhữ Hài đón bác Tô Hoài. Xe đến 2 vợ chồng bác đã đứng chờ ngoài đường. Ông yếu, bà dìu ông đi, khi lên xe thì anh em xúm vào đỡ...

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 7 năm 2014

KHÔNG BÌNH NỔI

Mình gặp mấy bức ảnh này, và quả thật là sửng sốt, kinh ngạc và phẫn nộ. Toàn người nổi tiếng và cơ quan văn hóa nổi tiếng, tuyền đi dạy người về văn hóa, nhân cách, thẩm mỹ... thế mà nó như thế này:

Thứ Năm, ngày 03 tháng 7 năm 2014

ĐĂK NÔNG GIỮA 2 LẦN...



Với những người Việt có gốc gác ở phía Nam, số phận trớ trêu thế là thường. Ai mà chả trên bàn thờ có ảnh của 2 màu áo lính, và những bà mẹ, thắp hương cho con, họ có phân biệt áo nào với áo nào, tất cả là con của mẹ. Như tôi, ba tập kết, nhưng các em con chú, cô, cậu tôi, họ ở lại. Nhà tưởng như 2 chiến tuyến, nhưng gặp nhau, chỉ có yêu thương, sẻ chia, bù đắp…
--------

Thứ Tư, ngày 02 tháng 7 năm 2014

TỪ CẬU VÀNG CỦA CỤ KIM LÂN ĐẾN ÁN MẠNG VỀ CHÓ

Mình là nhà thơ mà cứ nói chuyện... chó má nghe ra nó không nhã lắm. May thay trong văn chương đã có một cậu vàng bất hủ của cụ Nam Cao, sau dựng phim do cụ Kim Lân đóng lão Hạc chủ của nó, cái cậu vàng khôn đến độ, được chủ yêu thương đến độ, nhưng rồi vì túng quẫn, vì đủ thứ trái ngang của cuộc đời, cậu đã bị chủ là lão Hạc lừa bán, chao ơi là cái con mắt cậu vàng...