Thứ Bảy, ngày 25 tháng 10 năm 2014

CHÚ CẢNH



 Tôi yêu thơ Phạm Ngọc Cảnh là từ một thầy giáo đại học cũng tên là Cảnh, thầy Nguyễn Phan Cảnh (Thầy Cảnh là con trai của họa sĩ nổi tiếng Nguyễn Phan Chánh, là em nhà văn Nguyệt Tú, nhà Văn Nguyệt Tú là vợ chủ tịch quốc hội Lê Quang Đạo). Hồi ấy chúng tôi mới vào học năm 1 khoa Văn đại học Tổng hợp Huế, được học môn Ngôn ngữ với thầy Cảnh. Chao ơi là hút hồn. Đấy là một ông thầy rất tây và rất thông minh. Hôm ấy ông vừa đọc vừa bình bài thơ "Lý ngựa ô ở 2 vùng đất" của Phạm Ngọc Cảnh làm cả lớp như lịm đi (một bạn gái xinh nhất lớp mê thầy từ đấy, và sau này có một thời gian dài là vợ thầy. Vì nhiều lý do, giờ thầy đang định cư ở Séc thì phải). Sau này tôi thi thoảng đọc thơ chỗ này chỗ kia, thì phong cách đọc ấy tôi học từ thầy Cảnh. Và cũng nhờ thầy Cảnh mà "Lý ngựa ô ở 2 vùng đất" của nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh là một trong số rất ít bài thơ tôi thuộc. Trời sinh ra tôi rất ít thuộc thơ, đặc biệt là thơ mình, khổ thế, và cũng vì thế mà tôi bị xỉ vả cũng nhiều, bảo rằng con mình dứt ruột đẻ ra mà không thuộc thì nó là con hoang à, con hàng xóm à, con ghẻ à, rằng là như thế là không hết lòng với thơ, lớt chớt, vân vân. Nhưng giờ mới biết, cũng chả phải mình tôi không thuộc thơ, hehe.

Nhưng anh bạn nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú thì lại là cas khác. Anh này thuộc làu làu cả cái trường ca mấy trăm câu, và mỗi khi anh đọc thơ thì nhà thơ Ngô Minh lại bảo: Thằng Phú hắn đang nạt thơ...

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 10 năm 2014

MỘT LẦN VỚI NHẠC SĨ NGUYỄN VĂN TÍ




          Mấy hôm nay trên báo nhắc nhiều chuyện nhạc sĩ Nguyễn Văn Tí bị bệnh, nằm ở Sài Gòn và cô đơn, có báo phản ánh ông nghèo, không có tiền chữa bệnh, làm hình ảnh một nhạc sĩ tài hoa có phần nào thiểu não trong mắt công chúng, những người yêu ông và nhạc của ông mấy chục năm nay.

          Tôi thì tôi đồ chừng ông không nghèo đến mức như một vài bài báo mô tả, nhưng tôi hình dung ông cô đơn, và khi cô đơn thì… kêu lên để mọi người chú ý, cho bớt cô đơn hơn chăng.

Thứ Tư, ngày 22 tháng 10 năm 2014

LẠI MỘT NĂM NĂM

Cái tít có vẻ bí hiểm quá, hihi, cho mình tự tê phát, ấy là chiều nay và sáng mai hội VHNT Gia Lai đại hội, cầm bút viết về thiên hạ cả đời, chả lẽ ngay cơ quan mình mình lại không viết gì. Bài này đăng ở mục "Thời luận" của tạp chí Văn Nghệ Gia Lai số 192/ 12014...

Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

KHÔNG CÓ AI SỢ VỢ CẢ



Tôi thì chỉ có một ước ao giản dị: Trên đất nước thân yêu của chúng ta, không còn một ai sợ vợ cả? Mới thốt ra câu này, gã bạn phun cả ngụm bia ra không kịp bịt miệng: Ông mơ à?...
---------------

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

NHẶT ĐƯỢC CÁI NÀY, HEHE...

Chiều chủ nhật, nhận 1 cú điện thoại của 1 nữ TBT đặt bài. Lang thang trên mạng chờ cảm hứng đến để gõ thì nhặt được 1 bài liên quan đến mình. Mà nó lại liên quan đến cả ngày... mai, cái ngày mà tí nữa mình sẽ phải viết về nó, viết thật khéo để... không bị ném đá mà vẫn nói được ý mình, ấy là chúng ta càng ưu tiên phụ nữ, càng tổ chức nhiều ngày này nọ cho phụ nữ vì phụ nữ thì có vẻ như, lại càng bất bình đẳng. Hôm qua có bạn còm trên fb của mình rất... đau khổ đại ý rằng: chúng tôi đã khổ sở hầu hạ chồng con 363 ngày, còn mỗi 2 ngày dành cho mình mà các ông vẫn keo kiệt không cho tổ chức là sao? Mình đã phì cười khi đọc comment ấy và trả lời: nếu là con hoặc chồng bạn mà bị bạn kể công thế, tôi sẽ từ chối là chồng hoặc con bạn. Tại sao phụ nữ lại cứ phải nghĩ là mình đã hy sinh cho chồng và con, suốt đời phục vụ, mà không nghĩ rằng, đấy là sự phục vụ lẫn nhau, và ngay sự phục vụ kia nếu có, cũng là hạnh phúc mà. Các gã đàn ông mà bắt chước điều ấy, cũng kể công ra thì nó còn nghĩa lý gì nữa?...

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 10 năm 2014

CHUYỆN VUI VĂN CHƯƠNG HÔM NAY (KỲ 4)- HỌC VĂN



Nhưng cũng phải nhìn lại một chút: Bao nhiêu năm nay, thực chất, học sinh giỏi văn của chúng ta là như thế nào, các cháu có được sáng tạo khi làm bài không, hay cứ chép đúng ý thầy cô, tức là đúng đáp áp, là giỏi. Và cái chuyện hết sức bi hài đã xảy ra như nó nghiễm nhiên phải thế: thi văn mà có phao. Tức là sẽ có những bài văn giống nhau một trăm phần trăm…
---------------

Thứ Năm, ngày 16 tháng 10 năm 2014

LAM VÀ KHÔNG CHỈ LAM



Thấy người Tây Nguyên có nhà rông, thế là ồ ạt dự án nhà rông văn hóa cho Tây Nguyên, kết cục là, bây giờ gần như 100% nhà rông văn hóa ấy bỏ không, trong khi bà con vẫn không có nhà rông để dùng. Hàng nhiều tỉ đồng bay theo nóc nhà rông.
Nghe nói có “lễ hội đâm trâu” thế là nhiều người đề nghị phục dựng, nhiều người mang ra “làm lễ” giữa thanh thiên bạch nhật, trước hàng vạn người rất phản cảm.
----------------

Thứ Ba, ngày 14 tháng 10 năm 2014

NGHĨ VẶT

1. Không hiểu cái kiểu cả bàn đứng lên rồi đồng thanh 123 dô, 234 dô... Ba bốn lần đồng thanh như thế thì rồi... dô là nó bắt nguồn từ đâu nhỉ? Hồi có một giáo sư ở Hà Nội sang Lào dạy cũng nghe tiếng hô thế, ông tò mò tìm hiểu thì té ra là người... Việt ta. Mình rất dị ứng với lối hô hét này. Mà giờ chả cứ thanh niên nhé, mấy ông sồn sồn cũng hô rất oách thế. Nhà mình hay bị nghe hô dô dô thế vì gần một đơn vị toàn thanh niên, vài đêm lại có một đêm 123... dô...

Thứ Hai, ngày 13 tháng 10 năm 2014

THÔNG TIN TÌM LIỆT SĨ

Nhà cháu không có ý định đăng tin tìm liệt sĩ ở trang này, vì thứ nhất là nó đã có nhiều trang làm việc ấy, và chị Thu Uyên ở VTV cũng đang làm rất tốt việc này ở một chương trình rất sang trọng và giỏi là "Như chưa hề có cuộc chia ly", thứ 2 là nhà cháu cũng không có chuyên môn. Cũng đã vài lần giúp bạn bè đi tìm mà nó cứ lung tung beng lên, chả hiểu ra làm sao? Nhưng từ khi viết loạt bài về Đăk Pơ với việc còn 147 liệt sĩ (chỉ tính riêng quân số của trung đoàn 96) đang im lìm đâu đó ở đèo Mang Yang thì rất nhiều người comment vào dưới bài ấy, nhờ tìm hoặc cung cấp, trao đổi thông tin... Ở ĐÂY có rất nhiều comment nhờ thông tin về liệt sĩ, ai quan tâm xin mời vào đọc và giúp ạ.

Hôm nay lại có một bạn đọc, tên là "thanh tran", xưng là "Một bạn đọc của anh"- tức là tôi, mail cho tôi một cái thư, nhờ đưa lên để tìm giúp.

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 10 năm 2014

A SANH



Chúng tôi quyết định sẽ nấu ăn bữa trưa tại nhà ông. Có cân thịt lợn và mấy con cá khô mua ở chợ thị trấn, tôi xắn tay vào bếp. Ông xách cây nỏ, giương tên và… xoạch, mũi tên găm giữa ức một con gà giò. Con gà mắc ở bụi cây, ông ra xách lên và chịu trách nhiệm… nướng. Một đống củi được nhóm, gác con gà lên trên, lông cháy khét lẹt. Cháy đến đâu nhổ lông đến đấy, cuối cùng thì con gà cũng xong, loang lổ đen trắng nâu. Tôi dành phần chế biến tiếp thì ông lụi cụi nấu cơm… Chúng tôi có một bữa cơm trưa rất ngon ở nhà ông, và nhờ thế mà khi về tôi có đến mấy bài báo viết về ông, khẳng định ông chính là A Sanh huyền thoại trong bài hát hồi nào.
------------

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 10 năm 2014

PHONG CÁCH MỸ

Đi dự lễ nhận bằng thạc sĩ của con gái, trường Nam Columbia- Mỹ. Thấy mấy ông Mỹ có vài chuyện hay.

Thứ nhất là

Thứ Năm, ngày 09 tháng 10 năm 2014

GIẤC MƠ ỐC VÍT




          Mấy ngày nay báo chí đang đưa tin một ông giám đốc trung tâm kỹ thuật địa chính tỉnh Gia Lai dùng bằng giả đi làm, chính xác là chưa có bằng cấp 3, dùng một tờ chứng nhận giả rồi đi học đại học tại chức, rồi làm chánh văn phòng sở, rồi sang làm giám đốc trung tâm địa chính, một trung tâm đòi hỏi chuyên môn sâu.

          Thực ra nghĩ cho cùng, ông này cũng không… có lỗi. Có thể năng lực của ông ấy làm được như thế, nhưng vì người ta cứ bắt phải có bằng, coi bằng như một cái phao để bơi vào đời, mà đã trót không có nên phải… liều, và giờ thì bị phát hiện.

Thứ Tư, ngày 08 tháng 10 năm 2014

THỊ DÂN




          Việt Nam giờ đã có rất nhiều thành phố, thị xã và vô cùng nhiều thị trấn, thị tứ. Cư dân sống ở đấy là thị dân. Nôm na là những người dân sống ở thành thị.

          Nhưng phải nói thật, người ta đang bê cách sống nông thôn lên “ngự trị” đô thị, vậy nên dù chính quyền các cấp đã rất cố gắng, đô thị của chúng ta vẫn rất nhếch nhác.

Thứ Hai, ngày 06 tháng 10 năm 2014

ÔNG THỨC ÔNG BIỂN

Ông nhà văn Đoàn Thạch Biền là người sáng tạo ra kiểu xưng hô ông - em. Nhiều lúc ngồi nghĩ, thấy tài, tài thật. Sáng nay ông nhà văn Nguyễn Đông Thức hân hoan reo lên trong facebook: Cô bé Lê Vi Thủy gọi chú Hùng, chú Biền nhưng là anh Nguyễn Đông Thức. Lại cũng tài nữa...

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 10 năm 2014

CHUYỆN VUI VĂN CHƯƠNG HÔM NAY (kỳ 3)




tôi lôi con laptop trong cặp ra, ấn nút kết nối wireless, gõ google rồi chỉ cho các bác xem. Úi trời ạ, tin Việt Nam có Nobel văn chương cũng chỉ choáng váng đến thế mà thôi. Chưa hết, tôi gõ tên từng bác, lại úi giời, tên tuổi tác phẩm ngày sinh tháng đẻ quê quán vanh vách, lại cả ảnh, giai thoại, lại được đưa vào các forum đưa đẩy tán nhau nữa... các bác thổn thức cả tuần rồi sau đấy tơi tới mail cho tôi...
-----------------

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 10 năm 2014

VÔ CẢM

Hàng loạt vụ án động trời được lật lại, hàng loạt những con người khốn khổ sẽ được minh oan, Những người được minh oan không chỉ là những người thấp cổ bé họng, mà có cả trí thức, như bà Hằng ở Bắc Giang, nguyên là giáo viên, bị buộc tội buôn người, đã chấp hành xong hình phạt, khi ra tù, tự đi tìm chứng cứ minh oan cho mình, khi tìm được thì "báo cáo" lên trên, và sau một thời gian thì "trên" quyết hủy án điều tra lại...

Thứ Năm, ngày 02 tháng 10 năm 2014

CHUYỆN VUI VĂN CHƯƠNG HÔM NAY (kỳ 2)



Vậy nên việc tuyển người vào các cơ quan hội khó hơn tuyển… chủ tịch Hội, bởi chủ tịch hội nhiều khi là được điều về, còn các trí thức bây giờ, trừ những người sống chết với văn chương, chả ai dại gì đầu quân về nơi trần sì lương như thế…
----------------------

Thứ Ba, ngày 30 tháng 9 năm 2014

LANG THANG KIẾN VÀNG

Đã có lần tôi giới thiệu về một bác sĩ rất lạ, tên là Vinh, nick Jos Vinh. Lạ trong cái nghĩa ngày nay rất hiếm người như anh. Tốt nghiệp đại học y Huế xong, anh về huyện Chư Sê công tác. Người ta thì nhanh chóng nhập cuộc rồi... mở phòng mạch kiếm tiền, ở ngay huyện mà có hỏi đồng bào xung quanh thuộc dân tộc gì có khi cũng không biết, anh này lại suốt ngày với 1 túi thuốc trên vai, cây đàn ghi ta nữa, lang thang vào buôn làng, trò chuyện chữa bệnh, bày cho bà con cách tránh bệnh, tư vấn vệ sinh các loại, rồi ôm đàn hát cho bà con nghe, học hát dân ca của bà con, và nữa, học tiếng, tìm hiểu văn hóa của bà con. Tôi mang tiếng là biết đôi chút về văn hóa bản địa, thi thoảng viết nhăng nhít được tí gì về văn hóa Tây Nguyên thì anh đều tìm đọc, và góp ý. Đã nhiều lần tôi phải sửa lại bài cho chính xác.

Thực ra tôi chưa gặp anh chàng này nhiều, đâu mới 2 lần, một lần cùng vào làng nhân chúng tôi đi thực tế, anh đi theo chơi và lại trở thành người hướng đạo, và một lần nhoàng cái trong một buổi đêm. Thế mà nể cái sự hiểu biết sâu sắc, cặn kẽ của anh.

Vẫn mong ước có dịp nào đấy, gặp anh này lâu lâu, học hỏi thêm.

Thứ Hai, ngày 29 tháng 9 năm 2014

CHUYỆN VUI VỀ VĂN CHƯƠNG HÔM NAY (Kỳ1)




          Tôi là người làm văn chương và đang là công chức trong hệ thống văn chương nước nhà, có đến hơn ba mươi năm làm việc liên quan trực tiếp đến văn chương, và có lẽ sẽ còn tiếp tục đến khi vì lý do gì đấy mà phải ngừng bút. Và tôi chơi với nhiều bạn bè, đàn anh cũng cùng nghiệp khá nhiều. Những gì tôi viết trong loạt bài dưới đây là rút ra từ quá trình làm việc của mình, cũng như từ bạn bè, các đàn anh trong nghề và trong đời.

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 9 năm 2014

LẶT VẶT CUỐI TUẦN

1. Một giáo sư như Trần Quốc Vượng mà những người làm sách, được gọi là trí thức, như nhà xb Thời đại, tạp chí Văn hoá Nghệ thuật... không biết ông đã mất, vẫn in ông là giáo sư đương nhiệm thì biết tri thức và sự hiểu biết của họ như thế nào rồi... Làm sách mà thế là giết độc giả. Mình luôn hẹn nhân viên sửa bản in cơ quan mình: mình sai một chữ nó sẽ lưu mãi ở đấy rồi sẽ có ngày người ta nghĩ chuyện sai ấy là đúng, rồi sẽ cãi nhau, sẽ hội thảo cho mà xem, nên không được phép sai...