Thứ Tư, ngày 17 tháng 12 năm 2014

VĂN NHÂN

Bây giờ mà có cuốn tiểu thuyết 600 trang, mà lại đọc được, và có một cuộc tọa đàm quy tụ rất nhiều chuyên gia nổi tiếng đến, và chủ yếu là... khen dù tác giả tuyên bố đủ bản lĩnh để nghe chê. Có một lúc cãi nhau nữa. Thôi, mình không tường thuật bằng chữ, mà bằng ảnh vậy...

Thứ Hai, ngày 15 tháng 12 năm 2014

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 12 năm 2014

TỪ TRẬN THUA NGHĨ VỀ...



          Nếu tính từ cái thời cụ Nguyễn Công Hoan viết cái truyện ngắn về quan trên tư giấy cho các lý trưởng yêu cầu bắt dân đi xem bóng đá “có nhiều chiến tướng đá rất hay, mọi nhẽ” thì đến giờ dân ta xem bóng đá đã khác đi rất nhiều. Từ bị bắt buộc tới tự giác, từ trốn như trạch đến rùng rùng đam mê, xếp hàng cả ngày dưới cái lạnh cắt da chi cả tháng lương để mua cặp vé vào xem đội tuyển đá. Từ “Lạy ông tha cho con, vợ con ốm không có ai trông” đến “Lạy các ông liên đoàn bán thêm vé cho dân tôi nhờ, chúng tôi xếp hàng cả ngày mà chưa biết lúc nào mới có vé”… Mà không chỉ đội tuyển, U21, U19 đá hay dân ta cũng “cân” hết…

Thứ Tư, ngày 10 tháng 12 năm 2014

Ý NGHĨ VỤN TRÊN TRỜI




có thật những thiên thạch đang vẽ bao đường cong xuống trái đất
chúng ta ở đâu trong gầm trời này

Thứ Ba, ngày 09 tháng 12 năm 2014

MỘT LẦN VỚI BỌ LẬP

Mình cũng không nhớ là quen với Nguyễn Quang Lập từ khi nào. Lục trong kho ảnh thì thấy có ảnh từ hồi cả 2 đang gầy đét, có 1 cái uống rượu tại 1 phòng ngủ ở nhà khách chính phủ 8 Chu Văn An, có Nguyễn Đức Thọ (đã mất) Phạm Xuân Nguyên, Bảo Ninh. Gom 2 cái giường vào một góc rồi ngồi bệt dưới nền mà uống. Rồi lại có cái chụp ở nhà Phạm Xuân Nguyên. Yến- vợ Nguyên hồi ấy ngồi đầu nồi xới cơm. Mình nhớ Lập vừa hít hà cơm nóng vừa nói: Bà mẹ nào mà có mấy thằng con trai thế này thì sạt nghiệp...

Thứ Hai, ngày 08 tháng 12 năm 2014

CHUYỆN VUI VĂN CHƯƠNG- KỲ IV: BÁN VĂN



sách in xong chất đống trong nhà, vợ suốt ngày đi ra đi vào thở dài sườn sượt, tưởng nhà văn nhà thơ là thế nào, té ra suốt ngày chả làm gì, ngồi ghi ghi chép chép rồi lấy tiền vợ in sách, tất nhiên để lấy được tiền từ thắt lưng vợ cũng phải… luận chứng kinh tế rõ ràng cụ tỉ lắm, nào là giá thành chừng ấy, giá bán chừng ấy, lời được chừng ấy tiền và toàn bộ cái danh nữa, in xong quyển sách thì thiên hạ sẽ biết anh là ai, và em là người vợ vĩ đại của cái ông thiên hạ phải biết là ai đấy, oai chưa. Oai rồi thì… Ok. Thế là vợ đếm tiền đưa, không chỉ tiền in mà còn cả tiền… nhậu. Ngày lấy giấy phép, nhậu rửa giấy, ngày đưa in, nhậu rửa… máy, ngày ra sách, nhậu rửa sách, để ký bản đầu tiên tặng bạn bè. Và sau đấy thì lại còn tốn tiền gửi bưu điện cho bạn bè ở xa nữa, bởi nếu không gửi thì ai biết mình có sách?…
----------

Thứ Bảy, ngày 06 tháng 12 năm 2014

CHUYỆN ỐC TỐT ĐỘNG- TIẾP THEO

Mình quê gốc Huế nhưng suốt tuổi thơ sống ở Miền Bắc, mẹ lại người khu 3 nên cái văn hóa Bắc nó thấm khá kỹ. Mà văn hóa, sâu nhất và kỹ nhất, chính là ở việc... ăn. Là mình nghĩ thế và thấy đúng là thế, dù có nhiều người độc miệng bảo: Lão này viết gì thì viết, rồi cũng loanh quanh về... ăn nhậu.

Mà bao nhiêu năm Miề Bắc đói khổ thế, nên coa được miếng ăn ngon là nhớ đời, và cái nhớ nhất, lâu nhất, cũng chính là miếng ăn. Ăn sướng nhớ đã đành, khổ quá cũng nhớ...

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 12 năm 2014

VỀ TÔT ĐỘNG

Một ngày trời đẹp, tức đêm không mưa ngày nắng, tầm nhìn thông suốt, cách đây trên chục năm, tôi dang ngồi làm việc trong phòng thì nghe ngoài sân có tiếng nổ phành phành như xe tăng xung trận rồi tiếng gầm rú của động cơ lùi. Rồi nghe tiếng lao xao, tôi chạy ra thì chiếc Zin 3 cầu bụi đỏ cành cạch vừa nghiêm ngắn. Trên xe nhảy xuống là một anh lính trẻ, lêu đêu như cây sậy, mặt lưỡi mác lông mày thưa, tay dài tới gối- hơi hơi nhác Quan Công nếu có thêm mặt như 2 quả táo chồng lên nhau nữa là cực giống. Anh chàng nhoẻn cười, lấp lóa răng: Em chào các bác, em là Đỗ Tiến Thụy, lái xe sư 10, hôm nay có bản thảo cái truyện ngắn, em xuống gửi các bác, tiện thể thăm bác... VCH...


Thứ Năm, ngày 04 tháng 12 năm 2014

SÁNG NAY

Sáng nay mình đi thăm 2 người nổi tiếng. Một người là mình tự đến, nhờ TS Lê Thống Nhất đưa đến, vì bác ấy đang bị bệnh, nhưng rất lạc quan. Người thứ 2 thì mình được mời, hẹn 11h30 đến văn phòng chơi nói chuyện, cuối cùng đến thì được mời cơm và nói chuyện tự 11h20 đến 13h30...

Thứ Ba, ngày 02 tháng 12 năm 2014

CỖ CƯỚI PHÚ THỌ

NÓi gì thì nói, Phú Thọ là đất tổ, những gì mà họ làm, phải là hình mẫu của văn hóa Việt, kể cả đám cưới. Vậy nên chiều nay, bác Hà Phạm Phú, Trần Nhương, Hà Đình Cẩn, Đỗ Trung Lai rủ mình đi Phú Thọ (Việt Trì) dự đám cưới con trai Nguyễn Tham Thiện Kế, mình hăm hở đi ngay...

Chủ Nhật, ngày 30 tháng 11 năm 2014

GẶP ÔNG KHẢI OZONE



     
          Đọc chữ của ông cũng nhiều, xem người ta viết về ông cũng lắm, thấy rất nhiều ý kiến đối nhau, chọi nhau, có khi đến căng thẳng, thấy đây là một con người kỳ lạ, nhưng lại nghĩ mỗi anh mỗi việc chắc chả bao giờ gặp nhau, thôi thì biết nhau kiểu văn kỳ thanh thế. Một hôm đẹp trời có số điện thoại lạ, rồi một giọng rất to, gấp gáp: Khải đây, Khải Ozone đây, chào  người anh em, tớ hay đọc cậu, và thích. Hôm nay vớ được số điện thoại, gọi làm quen nhé. Nếu có dịp ra Hà Nội thì gọi tớ, hoặc tớ đi lang thang đâu sẽ gọi nhau… rồi cụp phát cũng bất ngờ như khi gọi.

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 11 năm 2014

CHỒNG THẾ MỚI LÀ CHỒNG...

Mình cũng là... chồng, nhưng thấy gã chồng dưới đây thì không thể không nảy nòi... ghen tị. Đọc xong vừa cười nghiêng ngả vừa phải... Đan Mạch phát cho sướng mồm...

Cuối tuần vui, đọc xong rồi... nghỉ thứ 7 chủ nhật...
------------

Thứ Năm, ngày 27 tháng 11 năm 2014

THƯ BẠN ĐỌC

Mình vừa nhận được cái mail này. Đây là bức xúc của một cô gái, chắc chắn là tử tế và đầy hoài bão. Nhưng đang rất hoang mang. Mà thực ra thì không chỉ mình cô gái này hoang mang. Nếu không có một bản lĩnh thật vững vàng, một cái phông văn hóa và tri thức đủ để tồn tại, một sự phản biện để tự vệ thường trực, chúng ta rất dễ lạc vào những mê hồn trận, những lò bát quái luôn... mở rộng cửa...
---------------


Thứ Tư, ngày 26 tháng 11 năm 2014

THÌ GÓP Ý NHAU ĐỂ TỐT HƠN THÔI

"Ông già Ozone"- TS Nguyễn Văn Khải đúng là loại thấy cái gì cũng sùng sục lên. Ông vừa đổ qua mail cho tôi một mớ ảnh chụp ở... sân bay, kèm thư (nguyên văn): "Gửi anh những tấm ảnh tôi chụp được khi tới và đi xa nhà thơ phố núi.".  Tít của Mail thì hoành tráng (cũng cop nguyên văn cả kiểu chữ in đậm):

"CHƯA NƠI NÀO CÓ SÂN BAY CHẤT LƯỢNG THẤP NHƯ Ở VIỆT NAM"

Thứ Ba, ngày 25 tháng 11 năm 2014

HOA CUỐI MÙA



em lặng nhiên xuyến chi ngày dại
những vòng xoay luân hồi mê mải
chớp mắt này ủ bão trong nhau...
------------

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 11 năm 2014

TRÔI




những thân phận rối bời mất trí
trái tim rơi những nhịp cuối cùng
em bật thức mầm lên như bão cát
cỏ rờn xanh trong nắng tháng ba

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014

PHONG BÌ NHẸ NỢ...



Đồng tiền nó vô tri nhưng nó có thể đại diện giá trị con người. Cách đưa nhiều khi thể hiện văn hóa của người đưa và thể hiện giá trị của người nhận. Nó, cái phong bì ấy, nhiều khi làm người nhận rất đau lòng, băn khoăn, thậm chí tủi thân…
-----------

Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

NHỮNG NGƯỜI THẦY PHỔ THÔNG CỦA TÔI

Đời tôi may mắn, được học 1 lèo từ mẫu giáo đến đại học, rồi ra trường đi làm. Có hồi 1 gã chuyên kiện trong cơ quan, y cà khịa tôi: Hồi tôi đi đánh giặc thì ông đi học. Tôi nhả lại: Nhưng lúc ba tôi lặn lội chiến khu thì ba ông làm gì. Tịt.

Và trong quá trình học ấy, rất nhiều thầy cô đã chung tay giúp tôi nên người hôm nay, từ thầy yêu tôi nhất đến cô ghét tôi nhất, ghét đến mức có cô dạy lớp 3 bảo: cứ thấy mày lép nhép cái mồm là tao muốn vả, hiih, hình như hồi ấy tôi hay nói chuyện riêng...

Thứ Tư, ngày 19 tháng 11 năm 2014

NHUẬN BÚT THỜI ATM



Thực ra, ATM còn một cái bất tiện nữa, ấy là nó rất… vô chủ. Đàn ông Việt, mấy anh được cầm thẻ, mà chủ yếu là… vợ cầm. Vậy nên tiền chuyển đến, chủ của tiền chỉ “nghe nói” còn sở hữu thực sự những đồng tiền mồ hôi nước mắt ấy lại là… chủ của chủ tiền kia…
---------