Thứ Năm, 13 tháng 5, 2021

NHỮNG LỜI YÊU MUỘN MÀNG…

  

Từ lâu, tiếng thơ Văn Công Hùng đã trở nên quá quen thuộc không chỉ với “người đồng mình” xứ cao nguyên mà còn đi vào cõi mặn mòi thăm thẳm của những người đọc mọi miền. Đứng trước gia tài quá giàu có của ông, nhiều khi tôi ngạc nhiên: hình như có hai con người: một Văn Công Hùng ngoài đời tưng tửng hài hước, mọi sự đều nhỏ, “có chi mô nơ”, nhưng trong thơ lại là một Văn Công Hùng khác, “buôn buốt” tới quắt queo trong từng ái ố hỉ nộ của mình, của đời, tựa một chiếc hàn thử biểu cực nhạy treo đầu gió, chỉ một chút thoáng thở dài trong vũ trụ cũng khiến hồn thơ ấy cộng hưởng thành bão thành giông, đựng trong những tập hợp ngôn từ đẹp, tuy đôi khi hơi cầu kì…!

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2021

VINH, CÓ CHI MÔ NƠ?

Như thế là tôi để con i10 số sàn một chấm của tôi lại quê, đi cái xe của chú em cũng i10 nhưng số tự động môt chấm hai. Đơn giản là vì tôi rủ em trai tôi, vừa về hưu. Thực ra thì chú ấy chưa tới tuổi hưu, nhưng hết tuổi cơ cấu, thế là thay vì ngồi ì như người khác xách cặp đi về, chú ấy xin về hưu trước tuổi. Tôi hỏi, về hưu sướng không? Sướng. Thế thì chú thuộc loại... số ít. Rất nhiều người tới tuổi nhưng không chịu về, chú chưa tới tuổi đã về. Thế biết về hưu sướng nhất là gì không? Là đi chơi, đi chơi, hiểu chửa? Anh em mình nhé, đều sinh ở Thanh Hóa, hồi nhỏ có hồi mẹ đưa về Ninh Bình tránh bom cái đận 63-65 ấy, các bà dì chăm chúng ta, bà ngoại và các cậu chăm chúng ta. Sau 75 về quê, mỗi đứa mỗi phận mỗi việc, một năm thi thoảng gặp nhau vài lần, có năm không (tôi ở Peiku, chú ấy ở quê, làng Thế Chí Tây dù là phó chủ tịch huyện), giờ cả 2 anh em hưu, chúng ta làm một chuyến nhé, anh về Huế, rồi cùng chú ra Bắc...

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2021

CHÙM THƠ MẸ VÀ BA

 Ngày của mẹ, nhà cháu post chùm thơ về mẹ và ba của nhà cháu. Từng bài trong chùm này đã được in ở một số báo, tạp chí trên cả nước và trong một vài tuyển tập về mẹ xuất bản trong khoảng chục năm qua. Cũng may, còn một số ảnh thời nhỏ, thời trẻ với ba mẹ...


Chùm Mẹ post thứ tự từ hồi mẹ 84 tuổi, hôm ngồi máy bay về với mẹ, và 3 ngày sau ngày mẹ mất...

Thứ Năm, 6 tháng 5, 2021

HUẾ ĐẰM VÀ HUẾ ĐỘNG...

          Phải dừng thêm một kỳ để nói nữa về Huế.

Để về Huế tôi đã từng đi rất nhiều phương tiện, nhưng thú nhất vẫn là tự lái ô tô. Cái ước mơ ấy hoàn toàn không có khi tôi là sinh viên ở ký túc xá 27 Nguyễn Huệ thần thánh, và cả khi ra trường đi làm được tới... 20 năm. Mỗi năm về quê một lần, là một cuộc hành xác xe đò. Huế và Đà Nẵng có lẽ là 2 địa phương "gìn giữ" kỹ nhất các loại ô tô tối cổ. Những cái Rờ nôn chạy bằng than như những con bọ hung chạy trên đường khiến ai nhìn thấy cũng phải kinh ngạc, nhưng những người cần đi như chúng tôi thì, cầm được những tấm vé để bước lên những cái xe như thế lại là niềm kiêu hãnh.

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2021

DUYÊN NỢ MIỀN TÂY

            Tôi nhớ lần đầu tiên xuống Miền Tây là đi với một ông miền Đông, nhà văn Nguyễn Đức Thọ ở Đồng Nai. Từ Vũng Tàu lên Biên Hòa chơi với anh, anh rủ: Đi miền Tây chơi. Thì nó lại đúng cái máu xê dịch, thế là Ok, bằng xe máy, tất nhiên.

          4 ngày đi 7 tỉnh, lại vừa đi vừa... nhậu, nên cái ấn tượng miền Tây với tôi chỉ là... nước dâng trong phố và những đêm vừa nhậu vừa nghe ca cổ. Tới Bến Tre thì quay về.

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2021

LANG THANG TRÊN ĐƯỜNG (2)

            Nước ta, có lẽ không có tỉnh nào là không có lươn. Hình như cứ có ruộng là có lươn. Thậm chí Thanh Hóa có cả lươn biển, gọi là con nhệch, làm gỏi trở thành thương hiệu của huyện Nga Sơn của cụ Mai An Tiêm tỉnh Thanh này.

          Một thời các nhà hàng quán nhậu tưng bừng món lẩu lươn. Món này hình như xuất phát từ Nam Bộ. Sau này trong lẩu mắm, cái món rất thập cẩm bởi nhiều thứ được thả vào cái lẩu với nước dùng chủ yếu là mắm ấy, cũng phải có lươn, bên cạnh những là cá, thịt, các loại rau nhiều vô kể, cũng cứ phải có vài khúc lươn.

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2021

ĐÀ NẴNG NÀO...

 Vẫn mạch bài trên tạp chí Du Lịch HCM nhà cháu đương rảo chữ và rảo chân ạ.

-----------

          Đà Nẵng, nói gì thì nói, vẫn là thành phố hết sức năng động và phát triển, còn có đáng sống như "tuyên ngôn" một thời thì vì sống chưa nhiều nên tôi không dám nhận xét.

          Có điều này cần phải nhắc, ấy là, bất cứ sự phát triển nào cũng đều đồng bộ. Tôi rất sợ xuống Đà Nẵng thì sẽ lạc đường. Có lần đi cầu vượt từ đường 19 xuống quốc lộ 1, nói lại xấu hổ, tôi phải vòng tới... 3 lần mới ra khỏi cây cầu ấy để vào Quy Nhơn, nên cái sự lâu nay xuống Đà Nẵng toàn ngồi xe người khác lái, giờ tự lái nó cũng hơi ớn. Thế nhưng, con người đều đồng bộ để phát triển, để thích nghi, ấy là đã sinh ra đường xá, sinh ra hiện đại, sinh ra cầu vượt cầu quay... thì đã cùng đồng thời sản sinh ra Google maps.

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2021

GHI VẶT TRÊN ĐƯỜNG XUYÊN VIỆT

 


          Nhà thơ nhà báo Văn Công Hùng đang có chuyến lái xe xuyên Việt, được biết ông có thói quen hàng đêm đều ghi chép lại những điều mắt thấy tai nghe trên đường, chúng tôi đề nghị ông, trước khi đăng phây, hãy chuyển cho chúng tôi sử dụng trước...

--------------

(Hì, bài viết cho tạp chí Du Lịch HCM, tạp chí mới toanh mới toe, sáp nhập từ mấy tờ của Sài Gòn trước đó. Bản này là bản đủ, chứ trước đó, khi đăng đã bị cắt bớt...

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2021

ANH MỘT MÌNH NÁO ĐỘNG, MỘT MÌNH ANH...

            Tôi đang ở Hoàng Mai, Nghệ An dự lễ giỗ tổ họ Văn Việt Nam thì nhận tin nhắncủa bạn: Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm vừa mất.

          Một trong những tài thơ Việt tôi yêu nhất, đã mất, một cách thanh thản. Tôi có nhắn hỏi lại thì biết anh đột tử trong nhà, khi trước đó có một cái hẹn làm việc mà đợi mãi không thấy anh tới.

Thứ Tư, 21 tháng 4, 2021

LANG THANG TRÊN ĐƯỜNG

 

          Tôi đương làm một việc rất thú, cũng nhiều người mong, thích, sau khi về hưu, là lang thang trên đường.

          Ấy là lái xe trên đường, đi xuyên Việt, hoặc "nửa Việt" cũng được, thăm lại những nơi mình từng sống, tìm lại bạn bè thuở ấu thơ, nhấm nháp cảm giác cô đơn khi một mình ôm vô lăng, và cả cảm giác hoàng đế khi thích đâu là dừng, khoái đâu là nghỉ, vừa đi vừa nghĩ ngợi lung tung, nói chuyện với cây cối núi non, với con đường, và, với cả cái xe chạy đằng trước.

          Một trong những cái thú là khám phá các... quán ăn trên đường.

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2021

KHÓ THẾ MÀ CŨNG LÀM ĐƯỢC

 


          Mỗi buổi sáng thức dậy, nằm trên giường, vớ điện thoại, tôi thường lướt tin... hôm qua. Và nhiều hôm phải nhổm hẳn dậy vì... ngạc nhiên, vì thán phục, mà kêu lên: Khó thế mà cũng coa người làm được, tài thật, hihi.

          Thì đây là những tin tôi đọc trong một buổi sáng, ở tuần trước.

Thứ Tư, 7 tháng 4, 2021

XẤU HỔ QUÁ

          Tại thành phố Pleiku vừa diễn ra một hoạt động thể thao ý nghĩa: Giải việt dã và Marathon do báo Tiền Phong phối hợp với tỉnh Gia Lai tổ chức.

          Nói riêng cái giải Marathon, mới nghe thì rất đáng để... kính nhi viễn chi thật. Mà quả là, đây là môn thể thao khốc liệt nhất, thử thách con người ghê gớm nhất. Nhưng chính vì thế mà, bên cạnh sự chuyên nghiệp của các vận động viên chuyên nghiệp, hết sức chuyên nghiệp, thì nó còn có sân chơi dành cho vận động viên nghiệp dư với nhiều cự ly khác nhau, với cái đích đến cũng khác chuyên nghiệp, ấy là anh chạy từng ấy cây số, trong từng ấy thời gian, thì được cấp cái chứng nhận đã hoàn thành cuộc chạy, ghi tên bảng vàng hẳn hoi.

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2021

5 BÀI THƠ ĐĂNG THÁNG 4- 2021

 

Lại đăng 5 bài thơ, mần từ 2020 nhưng giờ mới đăng web. Như đã nói, giờ cứ mỗi lần làm một mâm ngũ quả thơ không web nó quên mất mình là nhà thơ, hihi... Không chọn, cóp thứ tự theo thời gian sáng tác...

-----------

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2021

LẠI PHẢI VIẾT VỀ... NƯỚC MẮM

 Tôi đã từng viết một bài về nước mắm trên trang này rồi, cái tít cũng rất... khù khoằm, nói theo ngôn ngữ mạng bây giờ, "Chuyện nước mắm và... hôn". Sở dĩ tôi trở lại là bởi, tôi vừa được tặng một thùng nước mắm Bình Định. Là người bà con mua một cái vỏ thùng nhựa đựng nước uống, loại thùng to ấy, xếp cá và muối vào đấy ướp, rồi gửi đi tặng. Đúng ngày đúng tháng thì mở vòi, cái chỗ thò ly vào để hứng nước ấy, thì giờ là hứng... nước mắm.

Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2021

VỀ MỘT PHƯƠNG THỨC HOẠT ĐỘNG VĂN CHƯƠNG MỚI

 Ngày thơ Việt Nam năm nay lại tiếp tục không tổ chức được do covid. Cái con virus bé tí chả ai nhìn thấy ấy té ra lại có sức mạnh công phá kinh khủng, khiến cả thế giới điên đảo, nên cái sự ngày thơ không tổ chức được có khi lại... may. Bởi nói thật, thời kỳ đầu thì còn hăm hở phấn khởi lắm, nhưng càng về sau nó càng nhạt. Bởi không có gì mới, bởi đồng loạt làm lấy được để nó lòi ra một việc là, té ra cứ tưởng Việt Nam là "cường quốc" thơ, nhưng khi cần thì lại rất ít nhà thơ và cả các bài thơ hay. Từng ấy khuôn mặt quanh đi quẩn lại, nên nó nhạt. Vả, làm gì cũng phải đầu tư, đây cứ tới ngày cấp trên sức công văn xuống, rồi... có gì làm nấy, nên cái sự ấm áp không mà trang trọng cũng không luôn...

Thứ Ba, 23 tháng 3, 2021

THÁP MƯỜI NƯƠC NỔI

Mình đi Đồng Tháp Mười về, quăng mấy cái lặt vặt lên blog trước, sau đó ngồi cặm cụi viết một cái dài hơi. Viết xong đưa Văn Nghệ già, chờ mãi, hôm nay nó ra mới dám đưa lên đây. Bản này mình cop lại từ web Hội Nhà Văn cho khỏi phải trình bày...

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2021

CHUYỆN HEO VÀ... LỢN...

 Hôm rồi ăn cơm, tôi kể với con gái chuyện ngày xưa mình nuôi lợn. Thời bao cấp hầu như nhà ai cũng nuôi lợn, người người nuôi lợn nhà nhà nuôi lợn, nhà càng khá thì càng nuôi nhiều lợn, vì có điều kiện làm chuồng to, có đất trồng rau và tiền mua cám dự trữ. So với các nhà khác trong khu tập thể của ngành Văn hóa Gia Lai mà tôi ở khi ấy, thì nhà tôi cũng có "điều kiện" hơn, nên mọi người chỉ đủ tiền mua loại lợn con 5,7 kí về nuôi thì tôi vác hẳn ông lợn nhỡ 3 - 4 chục ký về thấng cho nhanh. Thiên hạ nuôi cho ăn nó chén ầm ầm, đây tôi đổ cám vào, nó cúi xuống phát rồi lại ngẩng lên nhìn chủ đầy trìu mến. Múc nước bã mắm rưới vào (thứ giống như mì chính cho vào bột dỗ trẻ con thời khó. Tôi nhớ có đứa trẻ con có hôm cứ ngằn ngặt khóc không ăn bột, mẹ nó sang nhà tôi: Bác cho em vay tí mì chính, nhà hết, sáng quấy bột không với nước mắm thằng cu nó không chịu ăn), con lợn cúi xuống hít mấy nhát rồi lại ngẩng lên. Tức, bỏ vào nhà thì nó nghiêng đầu uỵch phát, thế là cả cái máng lật nghiêng, xong phim. Gầm lên đét nó vài roi thì... vợ lao ra gầm to hơn. Nguyên tắc hồi ấy là con có thể đói nhưng lợn không được đói. Con có thể ốm nhưng lợn không được ốm. Con có thể mất ngủ nhưng lợn không được mất ngủ. Tất cả vì lợn thân yêu. Như đã nói, nhà tôi thường mua lợn 3-4 chục cân, nuôi 5 đến 6 tháng, cân để bán thì được... 50 cân, thế mà vẫn hể hả, mua lại bộ lòng của người mua lợn nhà mình, kêu bạn bè tới liên hoan... mừng bán lợn. Tôi nhớ có lần làm bài thơ về... lợn, có những câu thế này "“Có những giọt nước cơm thừa được đổ vào xô/ Có chiếc xe tòng tọc cột xô nước ấy sau foocbaga/ Có một người chiều nào cũng đi chiếc xe đạp ấy/...Những giọt thơ tích tụ trên đường được nhuộm màu nước gạo/ nghiêng nghiêng nụ cười- ơi vợ- nửa vầng trăng”, ghi chú ở dưới bài thơ là "Kỷ niệm ngày vợ... bán lợn" để thấy cái ngày xuất chuồng lợn ấy nó trọng đại đến thế nào?

Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2021

VỀ VỤ KIỆN CỦA TRẦN TỐ NGA

 Dưới đây là bài viết của chị Trần Tố Nga, người đang theo đuổi vụ kiện các công ty hóa chất Mỹ sản xuất chất Dioxin để quân đội Mỹ sử dụng trong chiến tranh Việt Nam khiến hàng triệu người bị ảnh hưởng, nhiều số phận hết sức thương tâm, đau đớn. Chị Nga năm nay 80 tuổi, mang trong mình rất nhiều loại bệnh, và đang một mình ở Paris. Cuộc kiện này đã kéo dài nhiều năm, và hiện đang trong giai đoạn quyết định. Nó không chỉ là việc của cá nhân chị Nga, hoặc vấn đề kinh tế, bởi theo tôi biết, đã từng có thương lượng trả riêng cho chị Nga một số tiền không nhỏ, mà nó là số phận của rất nhiều người, là danh dự và lương tâm của những người yêu hòa bình, yêu con người, vì con người và vì một chủ nghĩa nhân văn cao cả...

--------------

Thứ Năm, 18 tháng 3, 2021

NGƯỜI Ở LẠI VỚI TÂY NGUYÊN

           Đang yên lành một buổi chiều đung đưa sướng với cái tin facebook của mình được nhận tích xanh, thì Trương Đức Minh Tứ, nhà báo, TBT báo Quảng Trị, gửi cho đường link. Ôi giời, nó viết về mình. Gần bảy ngàn chữ. Tài thật. Bảo nó sao không gửi báo VN phát cho oách, nó bảo em gửi Văn chương Việt quen rồi. Ừ để anh đọc kỹ rồi đưa về web anh.

          Đọc kỹ thì thấy tay này hết sức chịu khó. Nó đọc tất cả những gì mình viết và những gì bạn bè viết về mình, xâu chuỗi lại, cốp pết lại, thành cái chân dung mình, từ những gì mình viết, như thật, hihi. Và đọc cứ thun thút, tới đâu gặp mình tới đấy, như lạ, như lần đầu.

          Cái tình bạn bè nó thế. Chịu đọc nhau, nghe nhau xem nhau để ý tới nhau bây giờ rất hiếm, nên có đứa nó đọc mình kỹ, nghiên cứu mình kỹ, dựng lại mình để chính mình đọc cũng cứ sửng sốt cứ ngạc nhiên cứ như là... giờ mới biết, hihi, nó đã.

          Nó nhắn kèm cái link thế này: "Ngồi buồn không biết làm gì đành chuẩn bị bản thảo cho tập sách mới; có viết mấy dòng về VCH để đăng trong tập ký chân dung xuất bản trong năm nay để tạ lỗi lâu nay hay “nói xấu” VCH trên mạng.".

--------------

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2021

QUỲ TÀN

 


          Tôi vừa xách xe chạy một vòng ra ngoại ô thành phố Pleiku, ngắm quỳ... tàn.

          Và té ra, quỳ tàn cũng có cái đẹp của nó, nhất là vào buổi chiều. Nắng Tây Nguyên như mật rót, không, loãng hơn chút, nó mênh mang xao xuyến, nó ảo ảo mờ mờ, lại thêm cái thứ gió nửa mơn man nửa như giận dỗi cứ giãy lên đành đạch lúc người ta đang liêu phiêu áo mỏng. Những bông quỳ khô khẳng xiên xiên trong tầm mắt...