Quả là thế, với xứ Thanh, tôi càng xa lâu càng nhớ.
Hôm qua, cái group “Lớp 10A trường cấp 3 Hậu Lộc” thông báo, mẹ vợ của một bạn trong lớp mất. Thế là lại nhộn nhạo lên. Nhộn nhạo vui. Lớp toàn bọn trên dưới 70 rồi, có ông còn có mẹ vợ mới mất thì chắc chắn thượng thọ rồi.
Nhưng quan trọng là, lại chiu chíu tin nhắn nhắc nhớ một thời.
Lớp 10A trường cấp 3 Hậu Lộc ấy là lớp tôi học niên khóa 73-76.
Cả lớp, giờ đa phần “bám trụ” tại quê, có đâu ba bốn đứa bôn ba, một đứa Hải Phòng, cái đứa mẹ vợ mất ấy, đại tá pháo binh về hưu. Một đứa ở Vũng Tàu, hiệu trưởng trường cấp 3 về hưu, một hai đứa Hà Nội, và tôi ở Pleiku. Chỉ mỗi tôi không phải dân Thanh Hóa gốc, cũng chả còn ai ngoài ấy, nhưng cứ có dịp là về, coi như đấy đã là quê. Mà đi đâu tôi cũng tự hào mình là người xứ Thanh thật.