"Một khoảng trời xưa. Một đôi mắt cũ... chỉ cần thế mà hồn ông quay ngược khi bánh xe thời gian đang quay đều đặn, đều đặn về phía trước, nơi có ga cuối. Ga cuối đời. Vé một chiều cầm trên tay, mặt mày thì tái nhợt. Tim lại rộn ràng đập. Rộn ràng hồi hộp đến suýt ngộp thở. Có ai nhớ quê thế không? Comment cho tác giả nhé hỡi các bạn yêu thơ Văn Công Tiên Sinh. Còn tôi thì triệu like. Đương nhiên rồi. Nó thì vưỡn... Thế nhé. Để nhường ông duy nhất một đang đẫm mình vào Thanh"...
Thi sĩ Vân Đình Hùng cảm hứng bài "Về Thanh" của nhà cháu, in trên báo Thanh Hóa cuối tuần số đầu năm, như món quà nơi nhà cháu sinh tặng kẻ xa xứ.
Cám ơn bác Vân Đình Hùng và em Kiều Thu Huyền ạ. Khi đăng có cắt bớt một ít, theo như em Kiều Thu Huyền: "báo Đảng chứ có phải là chỗ để các ông tung hứng nhau à", he he, nhà cháu công nhận ngay. Có chi mô nơ?
-----------