Thứ Ba, 27 tháng 4, 2021

ĐÀ NẴNG NÀO...

 Vẫn mạch bài trên tạp chí Du Lịch HCM nhà cháu đương rảo chữ và rảo chân ạ.

-----------

          Đà Nẵng, nói gì thì nói, vẫn là thành phố hết sức năng động và phát triển, còn có đáng sống như "tuyên ngôn" một thời thì vì sống chưa nhiều nên tôi không dám nhận xét.

          Có điều này cần phải nhắc, ấy là, bất cứ sự phát triển nào cũng đều đồng bộ. Tôi rất sợ xuống Đà Nẵng thì sẽ lạc đường. Có lần đi cầu vượt từ đường 19 xuống quốc lộ 1, nói lại xấu hổ, tôi phải vòng tới... 3 lần mới ra khỏi cây cầu ấy để vào Quy Nhơn, nên cái sự lâu nay xuống Đà Nẵng toàn ngồi xe người khác lái, giờ tự lái nó cũng hơi ớn. Thế nhưng, con người đều đồng bộ để phát triển, để thích nghi, ấy là đã sinh ra đường xá, sinh ra hiện đại, sinh ra cầu vượt cầu quay... thì đã cùng đồng thời sản sinh ra Google maps.

          Với một giá đỡ gắn trên xe, đặt điện thoại lên đấy, mở điểm đi điểm đến, rồi cứ thế lái theo cái giọng chuẩn Việt của cô gái ẩn danh nào đấy, và đa phần là chính xác. Nói đa phần là bởi thi thoảng cũng lạc, hoặc đi dài hơn, đi vòng một chút, nhưng độ chính xác của Google maps đã chính xác hơn rất nhiều thời kỳ đầu.

          Và té ra, thành phố cũng... nhỏ. Đang lái xe theo chỉ dẫn của điện thoại, thấy một cái xe phía sau cứ nhá đèn, rồi vượt lên ngang hàng hạ kính. Thì ra một chú em đi đón con, thấy cái xe của tôi và nhận ra. Thì đã bảo, cái biển số xe của tôi tự bấm, ra cái số mà thiên hạ bảo đẹp, bảo là "có một không hai" chứ tôi có biết nó đẹp xấu ra làm sao đâu? Nhưng nhỡn tiền, đang chạy dò dẫm trên phố Đà Nẵng thì có người nhận ra vì đọc số xe tôi từ phía sau, tôi nói về đấy về đấy, chú em ra hiệu chạy theo, thế là có... Google người dẫn đường tới khách sạn. Hôm sau trong inbox facebook của tôi cũng nhận được cái ảnh của một bạn phây chụp ảnh xe tôi đỗ trước khách sạn. Anh này vô tình chạy qua, thấy xe tôi thì chụp cái ảnh chơi. Chả là cũng mấy lần tôi khoe con xe của mình trên facebook.

          Cũng một chú em đã đặt giúp tôi khách sạn này, 4 sao. Chỉ 700 ngàn, quá rẻ, so với trước dịch Covid giá khách sạn này khoảng 3 triệu, anh bạn bảo, anh em ta chả dám ngủ, giờ hạ thế, ngủ cho sướng. Và quả là, Đà Nẵng làm du lịch khéo, bởi sau đấy ra Bắc, đa phần là giữ nguyên giá, từ nhà nghỉ trở lên...

          Đến Đà Nẵng thì phải ăn... mì Quảng. Các bạn chiều tôi nên dẫn đi. Cái quán này gốc Quảng Nam. Mì Quảng cứ phải là Quảng Nam. Hay tha thẩn sưu tầm đặc sản, tôi từng phát hiện, Huế nhé, có 2 món đặc sản của người nghèo là cơn hến và bún bò. Thì bún bò Huế giờ, bạn tôi sang Cu Ba về kể cũng thấy có. Tức nó khắp hang cùng ngõ hẻm trong nước và sang khắp nơi trên thế giới. Còn cơm hến, nó vẫn... ở Huế. Thì Quảng Nam cũng có mì Quảng và Cao lầu. Mì Quảng thua Huế về độ lan tỏa, nhưng nhiều tỉnh thành phố trên cả nước đều có, những tấm biển từ sang trọng tới nguệch ngoạc trên bìa các tông, từ viết đủng Quảng tới sai thành Quãng hầu như đi đâu ta cũng bắt gặp. Còn Cao lầu, nó vẫn "cương quyết" bám trụ Quảng Nam, cụ thể là ở Hội An, và cũng chỉ vài quán.

          Trở lại buổi sáng mì Quảng. Trời ạ, kể lại thì xấu hổ, nhưng quả là tôi đã ăn 2 tô. Tô đầu mì cá lóc. Tô 2 mì gà. Và phát hiện thêm điều này, với từng loại thì mì có nước nhưn riêng, chứ không như một số quán đề bảng: Phở, bún, mì... nhưng chỉ có một nồi nước dùng. Nước nhưn mì Quảng là cả một vấn đề... bản sắc, nhưng không đủ thì giờ để bàn ở đây.

          Ít có thành phố ở Việt Nam mà có sông chảy ở giữa chia đôi thành phố như Đà Nẵng. Bên cạnh là Huế, vài thành phố nữa thôi. Đà Nẵng đã tận dụng hết thế mạnh của con sông Hàn này để định hướng phát triển. Đã từng có nhiều lùm xùm, thậm chí cả vụ án xảy ra ngay ngày khánh thành cầu quay.

          Người Đà Nẵng thân thiện và hiếu khách, cả... cảnh sát giao thông cũng hiếu khách. Nếu lỡ có lạc đường tí ti, đi sai vào đâu đấy, sẽ được cảnh sát tận tình chỉ đường quay lại, chứ không như một số địa phương khác, cứ thấy biển số lạ là nghĩ tới... con mồi. Và vì thế mà tôi yên tâm tung tăng giữa thành phố lạ, dẫu vẫn nhớ mấy năm trước, đậu xe theo hướng dẫn của bảo vệ, vào lấy phòng khách sạn, quay ra đã thấy một tờ giấy dán lù lù ở kính: xe 06102 vi phạm đậu đỗ, yêu cầu lên đấy lên đấy gặp đồng chí đấy để xử lý. Mà sáng hôm sau đi sớm, phải nhờ một đồng nghiệp giúp mới có thể tiếp tục hành trình vào hôm sau...

          Đà Nẵng, về cơ bản là người... Quảng Nam. Tôi chơi với mấy bạn trẻ, toàn Quảng Nam, cuối tuần về quê thăm bố mẹ ở Quảng Nam. Nhưng cứ thử lỡ lời nói xấu Đà Nẵng thử, không xong với họ nhé. Họ có cả cả một hệ thống tình yêu khổng lồ với Đà Nẵng và hệ thống ngôn ngữ cũng khổng lồ để bác ngay lập tức ý định mới manh nha của chúng ta. Thế nên nếu để ý thì thấy, người Đà Nẵng luôn dùng một câu hỏi để trả lời một câu hỏi? Chính điều ấy làm nên một tính cách Đà Nẵng chăng?

          Toàn bộ khu vực phía biển bây giờ như một thành phố mới. Con đường ven biển chạy thẳng xuống Hội An đẹp như mơ. Buổi tối các bạn lôi ra nhà hàng bia Draft uống bia đen ngắm... cầu Rồng. Thì hàng trăm lần lại qua, lạ gì mà ngắm. Chúng hân hoan, bác chạy qua chạy lại nhiều, nhưng chắc chắn chưa bao giờ thấy rồng phun lửa...

          Và té ra, không chỉ khách du lịch đổ xô ra ngắm cầu rồng phun lửa, mà ngay rất nhiều dân Đà Nẵng thứ thiệt cũng căn giờ rồng phun để ngắm. Quả là hồi đầu, thấy 3 cái sản phẩm Made in Đà Nẵng là cầu rồng, cầu quay và cái bàn tay đỡ cây cầu vàng thấy nó cứ... ngồ ngộ, chả thấy Đà Nẵng tí nào. Tới giờ, té ra, đấy là nơi được nhiều du khách chăm chỉ check in nhất. Và lại cũng té ra, ý ai đó nói Đà Nẵng là thành phố của những cây cầu cũng rất đúng. Thì 3 cái sản phẩm vật chất nổi tiếng của Đà Nẵng đều là... cầu, đều là những thứ bản chất rất thô kệch, nhưng rồi, như đã thấy, nó rất khắng khít được với sông Hàn, với cư dân không chỉ của Đà Nẵng...

          Nói như cư dân mạng bây giờ hay nói: Cũng phải như nào mới được thế?

                                                                                  21/4/2021

                                                                            

                     Một bạn chụp con xe thần thánh của nhà cháu đậu ở KS
                          Cà phê chia tay Đà Nẵng
                           Lửa phun cầu Rồng
                                    Tình tứ Đà Nẵng
                                  Gù lưng mà viết, vừa đi vừa viết, nhọc phết.

5 nhận xét:

Nặc danh nói...

Đã nghiện thơ rồi thì cháu thấy chú cứ làm đi, nhưng bọn con gái chúng cháu cứ thích đọc những bài "xuyên Việt" thế này của chú. Cảm ơn chú nhiều ạ.

Văn Công Hùng nói...

Chú... không làm thơ nữa, hihi

Quế Sơn nói...

+Quảng Nam-Đà Nẵng ngăn cách với Quảng Ngãi bởi một con dốc gọi là Dốc Sỏi. Thế nhưng lịch sử hình thành các dòng họ giữa hai xứ Quảng chênh nhau những gần một thể kỷ. Đủ biết, cuộc'hòa huyết', chung sống hòa bình giữa người Chăm và người Việt du cư tại đây, Quảng Nam, đã diễn ra khá chậm rãi và yên ả. Tinh ý một xíu, cũng là Quảng, nhưng âm sắc, ngữ điệu trong nói năng hàng ngày, người Quảng Nam rất khác với người Quảng Ngãi. Nhiều học giả nghiên cứu ngôn ngữ phát hiện tiếng Chăm có mặt trong âm sắc người Quảng Nam.
+Địa danh Đà Nẵng trong tiếng Việt không hàm một ý nghĩa nào. Người Chăm gọi tên vùng đất này là Dak Nan( Sông Nước Lớn- Sông Hàn ngày nay), qua thời gian, trở thành Đà Nẵng. Thời thực dân Pháp chiếm cứ, Đà Nẵng được gọi là Tourane. Có người mông lung tên gọi xuất phát từ cái tháp (tour) xây ở cuối sông Hàn(biến âm từ 'ane') hoặc từ chuyện con La của quan Tây đi vừa một vòng đã hết thành phố(tour-ane). về sau, Tourane không còn ai dùng nữa.

Văn Công Hùng nói...

Hì hì cụ Quế Sơn luôn là người gánh bồ chữ ạ.

Unknown nói...

Hà tươi cửa bể Tourane