Thứ Năm, ngày 14 tháng 2 năm 2013

RỪNG VÀNG BIỂN BẠC

          giá được hôn nhau một lần thôi rồi chết
          giá được ghì nhau một lát rồi quên
          bao nhiêu giá, giá như mình hóa biển
          ôm nhau yêu cho trọn nỗi nhớ dài...
-----------



          Những bàn tay giơ về phía nửa chừng
          những câu thơ phập phồng trong ổ cứng
          bình minh loang lổ từng dáng cong trên biển
          chân trần bấm choãi bãi ngang

          đất nước tôi rừng vàng biển bạc
          đất nước tôi nhân dân cần cù
          đất nước tôi thông minh bậc nhất
          đất nước tôi núi lớn sông dài
          đất nước tôi củ dong riềng cũng to cũng lớn
          đất nước tôi cái đói cũng trường kỳ
          biển cũng xanh hơn nước biển thông thường
          và trời cũng đẹp hơn điều có thể...

          ba giờ sáng biển một mình lắc gió
          bờ dương xanh thăm thẳm mắt người
          những tiếng thở mệt nhoài  nhễu nhão
          bàn chân bấu cát run run
          những cái bụng lép kẹp nặn mồ hôi vào cát
          lưng song song với trời
          mặt úp
          những con cá bằng ngón tay mắc vào lưới
          quẫy lên giọt sống cuối cùng trong ẩn hiện nụ cười hy vọng
          những đứa trẻ con đang đợi ở nhà
          có thể chúng mong những ổ bánh mì nguội ngắt

          năm giờ sáng bờ biển nghìn nghịt người
          những người béo tốt
          những kẻ nghèo hèn
          dập dềnh vỏ ốc vỏ sò vỏ lon bia vỏ chai rượu ngoại
          nhũng nhịu cả những bao cao su hương táo hương sôcôla
          cả những vỉ viagra đã xé
          những con sứa co mình chờ chết
          tách mây le lói mặt trời
          ban mai ngái ngủ...

          người đàn bà nhặt rác biển
          chị nhặt miếng ăn
          nhặt tương lai
          tất cả những gì nhặt được
          từ những xô dạt biển
          những tấp vào bờ sau bao nhiêu nổi trôi
          những cặn bã những con tàu lạ
          những mỏi mòn năm tháng tháng năm

          ngoài xa, biển gào...

          nơi ấy Gạc Ma đất nước mình có những vòng tròn người bất tử
          ưỡn ngực che cho Tổ Quốc
          giơ mặt hứng đạn
          sau lưng là bờ tre ruộng lúa
          là những số phận người kiêu dũng mấy ngàn năm
          sau lưng những là cặp vợ chồng mới cưới
        bỏ ra nhiều triệu để đi tuần trăng mật kiếm chỗ tân hôn để được tự do là trên hết
          sau lưng là những bữa nhậu ê hề sơn hào hải vị
          sau lưng là những... (Tác giả tđục bỏ mấy ch) coi đất nước là cuộc đánh bài năm mươi năm mươi thắng thua không cần biết
          sau lưng là mẹ ta chiều chiều vun lá tre đốt cho bình yên xóm ngõ
          là tiếng tàu cau thong thả nhịp trăng liềm
          là hoang dại mắt chị chiều nghĩa trang liệt sĩ
          là môi người ta yêu ngậm nước mắt mỏi mòn...

          phận người mỏng như lưỡi hàu
          dập dênh trên sóng
          như những chùm hoa biển
          mỏng manh đến tận cùng
          nhỏ nhoi đến tận cùng
          cô đơn...
          những chùm hoa nắm chặt tay nhau
          trước hung bạo đại liên pháo nhiều nòng tên lửa
          những khu trục hạm, chiến đấu hạm những đầu lâu xương cái
          họ im lặng
          lầm lì
          và hóa...

          đến bây giờ nỗi đau ấy vẫn đau
          gần một trăm chàng trai đang lênh đênh trên những miền gió lạ
          đất không có
          những nén hương không có
          chỉ những chân trời ảo hoặc lơ mơ
          đất không có khói hương không có
          chỉ biển xanh rời rời vô cảm
          òa đau
          đất không có cỗ quan tài không có
          nước biển này có ấm với anh không...

          nếu không có cái video clip... (tác giả tự đục bỏ tám dòng)
          ...có ai mà không khóc
          ai không đau
          ai dửng dưng
          ai giấu nhẹm
          ai cố tình quên nước mắt
          ai đã quên máu đổ Gạc Ma
          ai đã quên máu nhuộm Hoàng Sa
          ai đã quên miền đảo thiêng Tổ Quốc
         
          Biển vẫn bạc vẫn từng cơn vật vã
          trời cứ xanh cứ thắc thỏm muôn trùng
          em cứ đợi những đêm dài vò võ
          thẳm mù xa người cũng mỏi mòn trông
          vầng trăng đưa nôi vầng trăng vẫn thức
          nỗi nhớ thét gào vời vợi biển đông
          những người vợ nghiêng đêm trằn trọc
          gửi nước mắt vào hun hút miền đêm
          giá được hôn nhau một lần thôi rồi chết
          giá được ghì nhau một lát rồi quên
          bao nhiêu giá, giá như mình hóa biển
          ôm nhau yêu cho trọn nỗi nhớ dài...

          Ai đặt tên cây là phong ba
          nghe lên đã vọng vang bão táp
          gió mặt trời lấm láp
          tan hoang những giấc mơ thánh thiện
          chẻ tơi bời giấc ngủ
          giã đêm thắc thỏm phập phồng
          những đêm dài không ngủ
          nhà mà có phải nhà đâu
          lênh vênh thủy triều lên xuống
          ngập nghênh chân sóng chênh chao ngày trắng mắt
          xa mờ khơi...
(Trích trường ca viết từ 2009)

1 nhận xét:

Cua Rận nói...

cảm ơn nhà thơ Văn Công Hùng.
Nhưng nhìn cái tấm ảnh... minh hoạ chớt thấy băn khoăn