Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

MẸ TÔI ĐÂY

Trước hết phải nói ngay, vô cùng nhiều tin nhắn điện thoại, nhiều còm trong web, nhiều bình luận trong fb và nhiều cuộc điện thoại của bạn bè, người thân thiết mà mình đã không thể nghe được, không trả lời được, không reply được. Muôn ngàn lần cám ơn mọi người. Cũng nói thêm, có lúc cả 2 máy rung bần bật mà không thể thò tay lấy máy vì đang cúng. Mà cúng Huế thì thôi rồi gối và lưng ơi...

Còn ngày mai nữa, sáng sớm ngày kia mới đưa mẹ đi. Mình tin là mẹ mình rất vui vì trước khi mẹ đi mình đã kịp bay về ở với mẹ 3 đêm. Và các cậu em ruột mẹ mình cùng các cháu cũng về kịp. Khi mẹ đi là trong tay anh em mình, được tắm rửa rất sạch sẽ và nhẹ nhõm. Quê ở Ninh Bình, họ Lê, nhưng khi mất, anh em con cháu họ Văn TTH đã lo cho mẹ rất chu đáo.

Rất đông bạn bè người thân đã từ Hà Nội, Thanh Hóa, Ninh Bình, Pleiku, Đà Nẵng, Sài Gòn... đã kịp về đưa mẹ. Tối nay vẫn còn mấy người trên xe đêm về với mẹ. Tối mai vẫn còn người bay từ Sài Gòn ra với mẹ...

Và hoa, rất nhiều hoa. Và người, rất nhiều người đến viếng. Đoàn này nối đoàn khác. Và chiều nay nữa, huy hiệu 65 năm tuổi Đảng của mẹ được gửi về, trong khi hôm qua mấy tờ báo đưa tin buồn vẫn nói mẹ 64 năm hoặc 60 năm tuổi Đảng. Chưa bao giờ mình thấy bộ máy của ta chạy nhanh đến thế khi mới hôm kia phó bí thư trực huyện ủy Phong Điền mới đưa ra ý kiến làm sớm cho mẹ hơn nửa năm.

Cảm động nhất là nhà văn Nguyễn Quang Vinh đã lái xe chạy từ Quảng Bình vào viếng mẹ. Mình không nghe điện thoại được nên không chỉ đường cặn kẽ cho Vinh. Đến lúc quay ra thấy một vòng hoa mang tên Vinh, hỏi mọi người thì mới được chỉ Vinh và con trai đang ngồi 1 góc chờ đến lượt để viếng. Chỉ ôm nhau một cái, viếng xong Vinh lại quay xe ra Quảng Bình ngay để mai ra Hà Nội. Hay như nhà văn Lê Quang Trang, bỏ dở hành trình đi Sài Gòn để dừng ở Huế xuống viếng rồi đi tiếp...

Đại loại thế, vội quá. Một lần nữa xin bày tỏ lòng biết  ơn và cám ơn tất cả mọi người. Nỗi đau mất mẹ vì thế được vợi đi rất nhiều từ những ấm áp sẻ chia...

Một vài bức ảnh chụp vội:


Mình không muốn khoe điều này, nhưng vì có nhiều bạn có trách nhiệm từng oánh giá mình là loại... lập trường kém, thậm chí có vấn đề về tư tưởng. Các bạn oánh giá ấy chắc chắn không có những bà mẹ như mẹ mình. Và với những bà mẹ như mẹ mình thì rứt khoát mình... có vứn đề tư tưởng, ấy là vấn đề mình yêu Tổ quốc và dân tộc này thực sự, rằng mình rất thanh sạch và trong sáng...

























Thú thật là... nhiều hoa quá, đến ngoài sự tưởng tượng của mình. Mà nhà mình xa trung tâm, cách Huế 40 cây, cách thị trấn huyện Phong Điền hơn 10 cây...


Các cháu gái họ Văn xếp hàng viếng dâu họ Văn

Mình đây. Chả hiểu sao mẻ ảnh này khi post nó bị hỏng nhiều quá.
Mình chờ ảnh hiện thì gặp bài này của Tit Bin trên fb của cô bé này. Cô này là con gái anh Tấn Định. Cổ viết dư lày:


Ở ĐÓ, BÀ ĐANG YÊN NGHỈ...
*
Bố kể, từ Phong Điền thuộc Thừa Thiên-Huế cứ thế chạy ra hướng biển, thấy đường hun hút hun hút. Đi qua những xóm nhà nhỏ bình yên, phong cảnh ở đây thật hiền hòa nên thơ. Thỉnh thoảng bắt gặp những chú dê con nhẩn nha gặm cỏ, ngước nhìn khách qua đường, ngơ ngác. Con đường đi qua làng mạc thật đẹp và sạch sẽ. Đường còn xuyên qua các trảng cát như đường ra Ngư Thủy quê mình.

Làng quê ở đây bình yên quá, đẹp quá, thơ mộng quá. Thế mà cũng đi được gần hai chục cây số rồi đấy. Bỗng trước mặt hiện ra một ngôi nhà nhỏ, thấp thoáng dưới bóng những tán dừa xanh mướt. Khu vườn tọa lạc ngay ven bờ một dòng sông nhỏ nước trong veo, có lẽ còn trong hơn cả nước sông Kiến Giang quê mình. Nghe nói vì sông chảy qua những miền cát trắng rồi mới lượn qua đây.

Trong ngôi nhà đó, Bà đang yên nghỉ sau chín mươi ba năm vất vả cõi trần, mang nặng đẻ đau, nuôi con thờ chồng...Vào đi con, thắp cho Bà nén hương rồi cầu mong cho Bà được thanh thản.

Con ngắt lời bố: - Nhà ai vậy hả bố?
- Nhà chú Hùng đấy con ạ.
- Con thấy bố rất quý chú Hùng, chắc có cơ duyên gì đó?
- Có nhiều cơ duyên, nhưng có lẽ là do hồi bố mới nhập ngũ, bố thích một cô tên Hùng, ở đoàn Văn Công...
- Văn công gì hả bố?
- Văn Công Tổng cục con ạ!

Hehe bố!
--------
Và Nguyễn Quang Vinh cũng đã kịp viết trên blog dư lày:

VỀ LÀNG CỦA NHÀ THƠ VĂN CÔNG HÙNG

Viết bởi vinhnq 06:36 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (0) | Trackback Trackbacks (0) | Edit | Chung


Từ huyện Phong Điền (tỉnh Thừa Thiên- Huế), chạy gần 20 cây số, vào sâu hun hút, đi qua nhiều mảnh làng rất nên thơ, hướng về phía biển thì tới làng của Văn Công Hùng. Ông này ở cùng huyện với Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, cùng huyện với nhà thơ Tố Hữu.


Đường làng nông thôn thế này đẹp quá


Đôi khi con đường vụt qua trảng cát trắng, ngơ ngác chú dê đang gặm cỏ nhìn xe mình

Nhà Văn Công Hùng dưới cây dừa kia, ở đó, người mẹ 93 tuổi của anh đang yên nghỉ. Trước mặt nhà là con sông nhỏ, nước trong vắt chảy qua những trảng cát. Làng  đẹp quá, sinh ra ở đây, vùng quê sông nước, gần biển, gần sông, gần cát, không tài mới lạ.


Anh Hùng kể về mấy ngày chăm mẹ, lúc ấy bà không biết gì nữa, không nhận ra Hùng, anh khóc vì tủi thân.

Đám tang lớn, hàng trăm vòng hoa tang của bà con, bạn bè, cơ quan...

Nhưng mình là vị khách xa nhất, từ Quảng Bình, qua 200 Km vào viếng bà.

Tuổi tóc bạc, tuổi lên nội, lên ngoại, mà mẹ mất, có nỗi đau riêng. Người tóc bạc đưa tiễn người tóc bạc hơn về mộ. Buồn.

Anh Hùng ở tít trên cao Nguyên. Nghe nói tết vừa rồi, đưa hết con cái về với bà. Thế cũng an ủi chút nào.

Cả năm nay mình né những đám tang vì có lý do.

Nhưng giờ thì không né được.

Bạn văn với nhau, lúc này cần một cái ôm bạn bè trước quan tài mẹ.

Bà đi, nhưng bà ở tuổi Đại Đại thọ rồi.

Thơ Văn Công Hùng viết khi ngồi trên máy bay về với Mẹ:

alt
MẸ ƠI…
          chuyến bay chở ta về với mẹ
          mây trắng tóc mẹ bay
          phía ấy đang mưa mẹ chờ ta im lặng
          ta cũng lặng thầm trong ý nghĩ lang thang
 
 
          ta lớn lên thì mẹ bé lại
          vòng vọng những buổi chiều tựa cửa ngóng con
          cả hai đứa con trai ngun ngút lớn
          một thời mơ cơm trắng thịt kho
 
 
          bốn đứa cháu nội xòe đi 4 hướng
          lập cập thềm nhà nhìn nắng đoán mưa
          những giấc mơ ngắn dần
          mẹ như hơi thở dài cuối nắng
 
 
          chuyến bay chở ta về với mẹ
          nặng nề như mang bom
          “mẹ đang chờ” em trai gọi thế
          “chuối chín rồi” bạn nhắn tận trời xa
 
 
          ta sẽ thấy mẹ nhỏ bé trên giường
          hai thằng con cúi đầu bên cạnh
          mẹ sẽ có một giấc mơ đẹp và dài, con tin là thế
          về với ba, ba đợi lâu rồi
 
 
          chúng con những gã trai trên năm mươi đầy tội lỗi
          vòng tay xin mẹ đừng buồn
          mẹ thanh thản cho con không bật khóc
          lưng chừng trời con gọi mẹ ơi
 
 
          máy bay đang hạ độ cao
          con sắp về bên mẹ
          con sẽ vụng về ôm mẹ lần cuối
          có những điều không thể nói mẹ ơi…
                             Máy bay Hà Nội Huế, 12h23 29/9/2012
 

15 nhận xét:

thanhvdgt1 nói...

Thành kính phân ưu!

bao phuoc nói...

Bài viết của anh Văn Công Hùng thật sâu sắc và cảm động! Cảm ơn hai cha con nhà văn Nguyễn Quang Vinh đã cảm nhận về quê hương Thế Chí Tây về gia đình anh VCH! Cầu ơn trên phò hộ cho linh hồn Bác được về nơi chín suối!

Trân Bình -Quảng Trị nói...

Thành kính phân ưu !
Xin gưi đên anh và gia đình lơì chia buôn sâu săc. Chúc Linh hôn Mẹ thanh thãn và an lạc

nguyen duc thao nói...

Chu đáo, ấm cũng chia sẽ của bạn bè, nhiều hoa ( mượn chữ của Bác ) mẹ về bên kia cũng thanh thản.

Xuân Thu nói...

Tình nghĩa, chu đáo, bao la tình người. Mẹ ra đi để lại niềm tiếc thương không chỉ cho con cháu, người thân trong gia đình họ tộc mà cho cả bao người khác nữa, trong đó bè bạn của anh. Thật tự hào về mẹ. Một lần nữa chia buồn cùng anh.

Nhà Báo Lê Phương Dung. nói...

Lê Phương Dung là cháu xin được kính viếng hương hồn Mẹ Lê Thị Sừng. Vậy là cháu lại có thêm một niềm tự hào lớn về dòng họ Lê của mình rồi ạ." Con mất Mẹ rồi ". Tiếng than đau sót đầy nuối tiếc của NV Văn Công Hùng mãi mãi sẽ là một câu hay nhất, có hiếu yêu thương nhất của một người con dành cho Mẹ mình. Cháu Phương Dung tin rằng ở nơi chín suối Mẹ Lê Thị Sừng sẽ rất vui, cũng như hãnh diện tự hào về những người con của minh đấy ạ. Cháu rất thích và thuộc lòng bài thơ " Giấc ngủ của Mẹ " cũng của nhà thơ họ Lê tên là Minh Quốc, cháu xin " đọc " để tiễn biệt hương hồn Mẹ Lê Thị Sửng.

GIẤC NGỦ CỦA MẸ.
Có bao giờ Mẹ ta ngủ hồn nhiên
Thảnh thơi nằm trên chõng tre sau bếp
Gió thổ rúc xương cuối mùa mưa rét
Mẹ cựa mình thao thức với chiêm bao

Mẹ ta nhớ nhiều cổ tích với ca dao
Dù một chữ cắn đôi Mẹ không biết đọc
Ta chưa thấy Mẹ cười chưa nghe Mẹ khóc
Gương mặt đăm chiêu ngay lúc ngả lưng nằm

Ta lớn lên như cá lội biệt tăm
Xuôi ngược giữa giòng đời cay nghiệt
Có bao giờ Mẹ được nằm trên vần thơ ta viết
Với những hương hoa phù phiếm giữa đời.

Ta cầm hương hoa đem vung vãi khắp nơi
Cho mối tình đầu tình sau và tình cuối
Thì lúc ấy Mẹ đang ngồi bóng tối
Tựa cửa một mình chống chọi với mùa đông.

Ta lớn lên thắp triệu ngọn lửa hồng
Sưởi ấm trái tim bao người tình băng giá
Thì khi ấy Mẹ còng lưng quét lá
Khi đốt lên không đủ ấm bàn tay

Đêm Mẹ nằm co, ta nhớ cánh cò gầy
Lặn lội bờ sông, đầu ghềnh cuối bãi
Đêm Mẹ nằm nghiêng, ta nhớ giòng suối chảy
Lặng lẽ trôi qua giữa náo động ồn ào

Bất chợ ta nhìn hai hố mắt Mẹ sâu
Đã thấy sự lo toan buồn phiền mệt mỏi
Mẹ chỉ âm thầm và suốt đời lặng lẽ
Gương mặt đăm chiêu ngay lúc thảnh thơi nằm.

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU KÍNH LỄ.

Nguyen Van Nong nói...

Nguyen Van Nong Kon Tum xin chia buon voi anh nha van dang kinh niem tu hao cua Tay Nguyen

Nguyễn Dương nói...

Chia buồn cùng anh và gia đình

Nặc danh nói...

Xin chia buồn cùng gia đình anh . Mong linh hồn cụ được thanh thản
Sơn . cùng thành phố PK

Hữu Kim nói...

Mẹ như mẹ tôi!
Xin quỳ lạy trước bà thờ tiên tổ
Khói hương dâng và tiếng chuông chiều
Xin quỳ lạy trước bàn chân nứt nẻ
Ngôi nhà xưa và dáng Mẹ lưng còng!

Cu Sứt nói...

Lê Mạnh Thường

Xin gửi tới anh cùng toàn thể gia đình lời chia buồn sâu sắc nhất.
Mong vong hồn cụ sớm được siêu thoát!

Lâm Bằng nói...

xin gửi tới Nhà thơ và gia đình lời chia buồn thống thiết nhất
Lâm Bằng (Thanh Hóa)

nguyenminhhuong.vnweblogs.com nói...

Qua trang của CV , em mới biết Bà đã ra đi mãi mãi, không biết nói gì hơn , chỉ biết chia sẻ cùng anh và gia quyến nỗi đau mất Mẹ này. Hãy giữ gìn SK anh nhé !!!

Nguyễn Như Bá nói...

..."biết làm sao, biết nói sao".
Xin thành kính phân ưu cùng Anh và gia đình! Nguyện cầu vong linh của cụ Bà được thảnh thơi nơi Tịnh độ.

Phạm Đức Long nói...

Con cháu, bạn bè tề tựu như vậy, chắc bà toại nguyện lắm. Cầu chúc cho linh hồn bà siêu thoát, phù hộ mọi người!