Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

NỬA CHỪNG MÙ CANG CHẢI...



          Hôm nay có việc về Yên Bái, post mấy chữ bên facebook, mới sực biết là cái bài viết rất thăng hoa này lại chưa đăng blog, thế có phí không kia chứ...
          Cái máu đi nó đã ngấm vào tôi từ hồi nào. Cứ thấy cái vé là ngứa ngáy, cứ thấy bến tàu bến xe là nôn nao, cứ thấy bạn bè ới là râm ran, cứ thấy điện thoại réo gọi là dôn dốt sướng.... Thế mà còn bao nhiêu nơi trên đất nước này nữa tôi chưa được đến, chưa được tường, để mà cứ mơ, cứ tưởng...

          Lần này ra Hà Nội họp, tính là đi một hơi mấy tỉnh, thế mà rồi, chỉ Mường Lò với Yên Bái đã phải trở về, tiếc, và lại đợi...



I. MIÊN MAN MƯỜNG LÒ
           
          Ở trung tâm văn hóa nhà văn 275 Âu Cơ Hà Nội té ra gọi xe ôm rất khó. Tôi xác định là đi bụi, xe ôm, xe khách, nhưng cuối cùng vẫn phải kêu tắc xi ra bến xe Mỹ Đình. Tắc xi một đoạn thì hết trăm rưởi, trong khi mua một cái vé chỉ 70 nghìn là lên vời vợi Yên Bái, tôi thênh thênh nhằm Tây Bắc tiến.

          Đã hẹn rất nhiều lần với nhà văn Hoàng Thế Sinh, Phó tổng biên tập báo Yên Bái là lên chơi với anh, anh sẽ đưa đi lang thang những là Mường Lò, Văn Chấn, Trấn Yên, Tú Lệ, Mù Cang Chải... thế mà mãi lần này mới ráp được với nhau. Hoàng Thế Sinh bỏ dở cuộc họp ở Sầm Sơn phi về để đón nên tôi phải ra bến xe sớm đi chuyến đầu. Đáng lẽ có vài bạn văn Hà Nội cùng đi, bằng xe riêng, nhưng rồi cuối cùng thì tôi độc hành xe đò. Xe miên man qua những rừng cọ đồi chè, qua những Đoan Hùng, Phú Thọ, những cái tên nghe quen đến cứ như mình đã ở đấy từ đời nào. Thì ra vai trò của văn chương, của lịch sử lớn thật, nó khiến cho những kẻ dẫu lần đầu nhoáng qua mà cứ như là thân thuộc lắm, mà nao nức như mình chuẩn bị gặp cố nhân, cố hương, gặp tuổi thơ lem láp thuở nào... Một cú điện thoại lúc non trưa cho Chử Anh Đào làm y cảm động. Hỏi có việc gì, bảo chả gì, chỉ là tớ đang đi qua quê ông, nhớ ông và sướng vì điều ấy nên gọi một cú khoe. Tôi có cái tật hay nghĩ và liên tưởng, nhớ lại. Đến đâu cũng nghĩ, cũng vẩn vơ nhớ lại. Như đến cầu Việt Trì thì nhớ cái câu nghêu ngao thời nhỏ trẻ con Miền Bắc hay hát dù chả biết Việt trì là đâu: Bố mi chết trên cầu Việt Trì, đêm ba mươi đánh điện về nhà, ò í e con bò kéo xe. Đến Phú Thọ lại nhớ rừng cọ đồi chè, nhớ bến Bình Ca, nhớ những đồi những giếng đá ong dù cũng chưa bao giờ đến... Và tất nhiên bây giờ tôi nhớ, nơi ấy, hơn ba mươi năm trước, một gã trai đồng rừng Phú Thọ, quần ka ki, mũ lá, dép cao su, và tất nhiên là ba lô lệch vai, vượt nhiều chặng xe đò vào Gia Lai nhận công tác sau khi tốt nghiệp đại học sư phạm Việt Bắc. Thế thì đương nhiên là tôi phải rút điện thoại ra và gọi cho y một cú thôi...

Nhà văn Hoàng Thế Sinh

          Đến thành phố Yên Bái lúc giữa trưa, chúng tôi (bây giờ thêm nhà văn Hoàng Thế Sinh nên là "chúng tôi") ăn vội bữa trưa với đặc sản Yên Bái thịt trâu xào và gà đồi luộc, rồi tiếp tục đón xe đò đi tiếp. Tất nhiên đường vào Mường Lò không thể bằng con đường Hà Nội Yên Bái được. Nhưng cứ nghĩ những bài báo đã đọc về thị xã Nghĩa Lộ xưa thì có lẽ bây giờ dứt khoát một trời một vực dù cái xe chạy giữa bụi mà mở toang tất cả các cửa và những gì kêu được đều hân hoan kêu lên khoan khoái, làm như thể được chở chúng tôi là hạnh phúc, là sung sướng đến độ không thể không rên lên....

          Thực ra mục tiêu của chúng tôi là Mù Cang Chải, nơi mà tối hôm sau sẽ diễn ra "lễ hội danh thắng ruộng bậc thang quốc gia Mù Cang Chải", nhưng rồi giật mình vì vé máy bay đã cận ngày về, nếu cứ tiếp tục lang thang mãi thì mình phải là người sory chứ không phải Vietnam Airlines mà truyền hình Việt Nam đã gọi là Sory Airlines. Thế nên tôi bàn với anh Hoàng Thế Sinh là nghỉ tại Mường Lò, còn cái món danh thắng ruộng bậc thang kia thì sẽ đọc trên báo sau, bởi cái lễ được chúng ta tổ chức lâu nay nó cứ na ná nhau. Mình sục xạo đi cho kỹ Mường Lò còn bằng mấy chen chúc vào cái lễ hội luôn luôn là người với người và luôn luôn luôn là nhảy múa đốt lửa rượu cần kia.

          Và quả thực, Mường Lò mở ra trước tôi một thế giới lạ lẫm dù nó còn cách Mù Cang Chải 100 cây số.

          Thuê phòng khách sạn xong, không thèm tắm vì sợ tối, chúng tôi bắt đầu đi bộ khám phá Mường Lò.

          Mường là tên một bản, làng, đơn vị cư trú của người Thái. Có 4 mường nổi tiếng ở Tây Bắc là Mường Then, ta gọi là Mường Thanh- tức Mường trời ở Điện Biên, Mường Lò là làng của ông Lò Lại Trượng, ông tổ của người Thái ngày nay, Mường Than ở Lai Châu và Mường Tấc ở Sơn La.

          Thì chúng tôi đang lang thang Mường Lò trong một hoàng hôn rợn ngợp. Khói đốt đồng, những dáng con gái Thái mềm mại trong chiều, tiếng côn trùng, cánh châu chấu bay, những đứa trẻ con đi bắt châu chấu, vài con nhái nhảy vội phọt nước đái vào chân chúng tôi mát lạnh, những con trâu nghênh những cặp sừng như những vầng trăng nhỏ xiên xiên trong gió, mà gió thì miên man lểnh loảng đưa cái hương ruộng nửa ngạt ngào khao khát, nửa nồng khê khó chịu, cái ấn tượng dân dã mà thân thuộc mà khắc khoải đến nao lòng mỗi khi bắt gặp. Tôi và nhà văn Hoàng Thế Sinh cứ nguyên giày men trên những bờ ruộng mảnh như lá lúa chênh vênh như câu "Inh lả ơi" dân ca Thái tôi mới nghe lúc chiều từ điện thoại một cô gái váy đen áo trắng đạp xe qua đường sau phooc ba ga đèo một rổ táo...

          Bây giờ nó là Nghĩa Lộ, thị xã Nghĩa Lộ, nhưng tôi vẫn thích gọi nó là Mường Lò hơn, nghe nó... hoài cổ, dư ba và bản sắc. Cái thung lũng Mường Lò này là vựa lúa của Yên Bái, nghe bác Sinh nói ông đã viết "Miền gái xinh" ở đây, nhưng quả thật là cho đến giờ thì tôi vẫn... chưa thấy gái xinh ở đâu. Sự lam lũ của những người đàn bà ở đây đã khiến cho cái "miền gái xinh" nọ như là lặn vào đâu đó phía sau những rặng núi thăm thẳm dựng đứng kia, còn bây giờ, nhập nhòa hoàng hôn, những dáng, những bước đi tất tưởi, những xoe xóe cãi vã,  những nhếch nhác áo quần khiến cho dù rất muốn lãng mạn tôi cũng không thể thi vị hóa những gì đã thấy...

          Trên xe từ Yên Bái lên Mường Lò có một cô bé giáo viên có hành trình khá lạ. Bố Hải Phòng, mẹ Hà Tĩnh, gặp nhau ở Krông Păk- Đắc Lắc, sinh ra cô bé này. Cô học sư phạm ở Hà Nội và bây giờ dạy ở... Mường Lò. Mình kể cho bác Sinh nghe, bác nói một thành ngữ người miền núi mà mình rất khoái: Rễ cây thì ngắn, rễ người thì dài. Rễ cây Kơnia cùng lắm là dài đến... Hồ Gươm, còn rễ người thì tứ tán khắp nơi, mà cô bé này là ví dụ. Bác Sinh còn nói rộng hơn, rằng có xó xỉnh nào trên trái đất này mà không có người Việt Nam hả chú?..
 
Cô gái xinh đẹp ấy đây, chụp vội qua cửa xe khi cô ấy xuống xe
          Khách sạn Nghĩa Lộ 7 tầng, khá lớn so với thị xã này (Sao nó không lấy Mường Lò cho ấn tượng nhỉ?) nằm ngay trung tâm là nơi hai anh em tôi tá túc. Chả phải kể công, nhưng bây giờ mà có 2 ông nhà văn "khứa lão" (chữ Đặng Ngọc Khoa) lọ mọ nhảy xe đò mấy chặng vào nơi thâm sơn cùng cốc thực tế thăm thú tiêu dao thì cũng hơi hiếm đấy. Chả thế mà khi ngồi xe Hà Nội Yên Bái đã rất nhiều bạn bè gọi điện không tin tôi một mình đi Yên Bái. Và chính vì thế mà chiều nay lúc hai anh em ngồi xếp bằng giữa Mường Lò trong một quán cơm uống ly rượu 138 thì tôi phải bày tỏ sự sung sướng bằng cách gọi khá nhiều điện thoại cho bạn bè và cho vợ để... khoe. Nhà văn nhà báo Trần Chiến và nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên thèm phát điên vì họ đang bị... bí thư tỉnh ủy Yên Bái chiêu đãi tít ngoài thành phố Yên Bái. Tôi hình dung cảnh Trần Chiến đứng lên ngồi xuống cụng cụng chúc chúc mà... thương hai lão. Tôi biết chuyện này vì sau khi lội bộ vào mấy thung lũng ruộng nước và mấy bản Thái Mường Lò thì chúng tôi rủ nhau nhậu. Còn gì hoành tráng hơn giữa Mường Lò này mà gầy một độ nhậu bác Sinh ơi. Tất nhiên rồi, tất nhiên rồi. Châu Chấu nhé, bọ xít nhé, nhái nhé... À mà thôi, rắn, có một quán rắn hay lắm chú ạ. Cứ thế ông tương một hồi tán thưởng. Nhưng chỉ có 2 thằng thì chán chết, thế là tôi điện cho Phạm Xuân Nguyên.  Tôi với Nguyên này có thói quen là đến đâu mà không có bạn nhậu thì gọi cho nhau, hỏi mày có quen thằng nào ngồi được ở xứ ấy không, nếu có thì giới thiệu. Thế mà rồi có khối bạn chung. Lần này thì Nguyên cũng chịu, bảo tao chưa phủ sóng đến đấy. Ông Sinh thì sau một hồi lụi cụi đi bộ lôi về được một ông bạn già 73 tuổi, giáo viên về hưu nhưng không biết uống rượu: Ông cứ ngồi đấy nhìn anh em tôi uống rượu.

          Ở trên tôi có nhắc rượu 138. Ban đầu tôi rất ngạc nhiên, rượu gì mà như nghe tên chỉ thị. Thì ra nó là tên một chỉ thị thật, chỉ thị 138 về xóa cây thuốc phiện. Người ta nhổ mang đi vất thì mấy bợm nhậu và chủ quán lén mang về ngâm rượu uống. Tuốt tuần tuột cho vào thẫu và rượu lềnh phềnh rễ cây củ quả... Tôi uống và thấy nó cũng... như mọi loại rượu khác, tất nhiên có thể nó có giá trị giải quyết khâu oai, bởi nếu không sợ, có khi tôi cũng làm một lọ về... dọa bạn bè.


          Vô tình gặp bí thư thị xã Nghĩa Lộ khi vào thăm Căng đồn Nghĩa Lộ lúc chiều. Ông mời chúng tôi dự một cuộc chiêu đãi nhưng chúng tôi khéo léo từ chối. Đã quyết làm người tự do thì tự do cho đến hết chuyến. Ông Sinh là nhà văn và lại phó Tổng Biên tập Báo Yên Bái nhiều năm nên nhiều người biết, nhưng cũng như tôi, ông thích những cuộc lang thang tự túc tự giác tự mình như chúng tôi đang thực hiện. Nó không bận bịu, không nghi lễ và không mất tự nhiên... Nhờ thế mà tôi biết nhiều chuyện khá đau lòng, rằng là con số người nghiện ở đây khá nhiều. Chưa hết, con gái Thái mới mười bốn mười lăm bị dụ đi hết, làm đủ nghề, nhiếu nhất là... ca ve, tiếp viên, mại dâm... và vì thế mà cũng ở đây số người nhiễm HIV rất cao. Nghe kể đồng bào chả phân biệt phải trái gì, cứ thấy hàng xóm có con đi xa mang tiền về là nô nức lắm, là ra ngắm vào nhìn con gái mình mong cho nó chóng lớn. Cũng nghe kể, rất nhiều cháu đi rồi mãi chả thấy về, chắc là bị bán. Chợt nhớ một vài địa phương phía Nam cũng thế, cứ ngong ngóng con gái lớn là cho đi, cho lên thành phố, còn chả cần biết thành phố là gì, nó vuông tròn ra sao...

          Thì cứ ngồi vừa uống vừa vân vi như thế, đêm Mường Lò chầm chậm trôi qua lúc nào không biết...


II. THÀNH PHỐ YÊN BÌNH.

          Thời nhỏ trong mấy cuốn sách mà tôi say mê đọc như "Trong rừng" của nhà văn Đỗ Quang Tiến (mà sau này tôi vinh dự được chơi với mấy người con của ông như anh Đỗ Quang Hoàn, Đỗ Quang Hạnh...), thì có một cuốn mà tôi quên tên tác giả, tên sách hình như là "Người chị cả" viết về một gia đình có ba con ở thị xã Yên Bái. Người chị đảm đang và học giỏi, chăm em và lo cả gia đình bố mẹ là công nhân chi đó. Cứ ám ảnh cái cảnh cô chị bé tí mà bế em vẹo cả hông, và cứ mang mang cái thị nhỏ trên tít thượng nguồn sông Hồng xa lắc xa lơ biết bao giờ đến được.

          Hồi mới hòa bình, vào Đà Nẵng thấy có đường Yên Báy, hỏi mãi mới hay nó chính là Yên Bái viết sai, cũng chả hiểu dây mơ rễ má gì mà Đà Nẵng đặt tên hẳn một con đường như thế?

          Cứ luôn nghĩ Yên Bái ở Tây Bắc, mà tây bắc thì mịt mù, bao giờ thì đến được dù đi trên cuộc đời này cũng đã cuồng chân cuồng cẳng, đã mòn dép mòn chân. Giật mình té ra Yên Bái cách Hà Nội chỉ có... 180 cây số, tương đương Pleiku- Quy Nhơn, mà người Pleiku, người Quy Nhơn qua lại cứ như đi chợ. Thế nên cú này quyết tâm đi. Mà cũng nào gì là phải quyết tâm lắm. Không có xe con thì ta đi xe... Mỹ Đình, và mới phát hiện là ra Mỹ Đình đi xe có khi còn sướng hơn đi xe con. Xe mới, tốt, lái xe đồng phục vui tính, có khăn lạnh có nước chai... Tôi đã miên man lướt web bằng con 3G trên chiếc xe của hãng Hải Phượng như thế khi từ Yên Bái về Phú Thọ. Còn khi ngược lên thì xe 15 chỗ nên ngồi ngắm cảnh. Tất nhiên khi từ Yên Bái đi Mường Lò thì không được thảnh thơi như thế, và điều ấy là hợp quy luật, và đã chấp nhận thì đi thôi...

          Thị xã nhỏ mà dài. Rất vắng. Có hai khu nối nhau bằng cây cầu Yên Bái, tức là thành phố bị chia đôi bởi con sông Hồng nổi tiếng. Đã có lần tôi lên Phú Thọ với giáo sư Văn Như Cương và hân hoan chụp với ông một bức ảnh ở đấy rồi về khoe tít mù rằng ta đã thượng nguồn sông Hồng. Thế mới biết càng đi càng thấy mình bé, càng đi càng như ếch ngồi đáy tăng xê. Nhưng thú thực, cây cầu Yên Bái xấu vô cùng, cứng vô cùng, thô kệch vô cùng. Tôi cứ ước ao tìm được một nét lượn, một đường cong, một dáng thanh mảnh trên cây cầu khi buổi trưa đầu tiên đến Yên Bái và cưỡi tắc xi qua cầu đi... nhậu để bắt xe tiếp tục Mường Lò. Tất nhiên là bởi cầu làm lâu rồi, ở cái thời ăn chắc mặc bền, người ta làm với mục đích duy nhất là phương tiện cho người vượt sông, chứ không như sau này, yếu tố thẩm mỹ được đặt ra rất cao. Chả thế mà khi người ta cố tình thẳng đuồn đuột cầu Trường Tiền trong lần sửa mới đây đã bị người dân Huế và dư luận phê phán rất ghê. Buổi sáng tôi và ông chủ tịch hội Văn học Nghệ thuật Yên Bái Nguyễn Ngọc Chấn đi bộ chừng bốn năm cây số ăn sáng vừa ngắm phố luôn. Hai thằng cứ giữa đường mà đi vì phố thưa thớt trầm mặc dù lúc ấy đã là 7 giờ. Ông Chấn chỉ cho tôi đây là nơi từng ở của Lê Đạt, nhà của Ngọc Bái, nơi kia từng quần tụ những người tham gia khởi nghĩa Yên Bái..., thấy phố yên tĩnh mà mừng, và cũng không hiểu người ta còn giữ được vẻ yên tĩnh của thành phố Yên Bái như thế này được bao lâu nữa trong thời buổi kinh tế thị trường tấc đất tấc kim cương hiện nay...


          Phở chua Yên Bái khác với phở chua Lạng Sơn tôi đã từng ăn, nói lại phụ công ông Chấn đã mời tôi sáng ấy, nhưng thực là nó không ngon bằng phở chua Lạng Sơn. Phải vì thế không mà ông nhà văn Hoàng Thế Sinh phó Tổng biên tập Báo Yên Bái chỉ đến ngồi nhìn tôi và ông Chấn ăn chứ ông không ăn. Còn tôi, quan niệm rằng đến đâu cũng phải ăn đặc sản của nơi ấy, dù đấy là món mình chưa từng nghĩ đến chứ chả nói là ăn. Bởi món ăn chính là văn hóa của vùng đất ấy. Mỗi địa phương đều tự hào có một đặc sản ẩm thực để giới thiệu với bạn bè, ví như phở Hà Nội, hủ tiếu Sài gòn, bún Huế, Mì Quảng, lươn Vinh... và tôi đang nói ấy là món châu chấu và bọ xít rang ở Mường Lò. Tưởng ăn chơi nhưng tôi và nhà văn Hoàng Thế Sinh, người vô cùng nhiệt tình bỏ công bỏ việc nhảy xe đò đưa tôi đi thổ công Yên Bái xơi hết hai đĩa, một châu chấu và một bọ xít, và ăn xong thì công nhận nó... ngon.

          Cũng như thế, miếng thắng cố ngựa đầu tiên trong đời là tôi ăn ở đây, Yên Bái, trong một chiều mưa.

          Mấy ông Yên Bái hẹn đúng 18h30 sẽ bắt đầu tiệc ngựa. Tôi thắc mắc sao lâu thế thì không ai trả lời. Đi thăm thú rồi về khách sạn trú mưa, đúng 18h30 có mặt thì thấy chú ngựa vừa đổ ập xuống. Đi thẳng ra sau rửa tay quay lại đã thấy trên mâm đĩa thịt ngựa xào bốc khói, có cảm giác miếng thịt còn hi hóp thở. Rượu cao ngựa bạch, thịt ngựa xào gừng, mới được hai tuần sau màn chào hỏi thì nồi lẩu được mang vào để trên cái bếp từ. Món chính của con ngựa đây, thắng cố. Tôi đã nghe từ lâu cái món nổi tiếng của người Mông này. Và cũng đã lên Sa Pa định sà vào chợ làm một bát thắng cố cho dù cái bụng đang phải... cố thắng, nhưng các bạn cùng đi cương quyết không chịu. Cũng phải, nhìn cái lều nhếch nhác, xung quanh nước lép nhép, mấy bộ bàn ghế cũ kỹ không ai dám đặt đít mà toàn ngồi xổm lên ghế, xung quanh mưa và áo người thì cứ... bốc khói. Chưa kể lão trai người Mông móng tay đầy ghét cứ lật lên xoay xuống cái môi tổ bố chọn thịt cho khách, đôi khi tiện thể lão dùng tay bốc thịt sống bỏ thêm vào cái chảo dềnh nước đen... Và nhờ thế mà hôm nay tôi mới long trọng lần đầu tiên trong đời xơi thắng cố. Nhà văn Hoàng Thế Sinh gắp cho tôi miếng ngon nhất của con ngựa trong nồi thắng cố: Cái khúc ruột tròn tròn săn chắc trắng nhễ giòn sần sật, chắc nó tương đương cái phèo của lợn. Thắng cố khác món lẩu bò ta hay ăn có lẽ là nó mang tính "hợp chúng quốc" hơn lẩu bò. Tức là tất cả cái gì của con ngựa cũng được cho vào đấy ninh lên. Ở chợ thì là một cái chảo tổ bố, xương thịt lòng mề lúc nhúc, khách ăn thì được chủ bếp lấy môi múc cho cả cái cả nước vào một cái tô, uống rượu thì thôi rồi. Còn ở đây thì có thêm rau, rất nhiều rau các loại, và các loại xương xẩu thì ít hơn thịt, ngoài ra còn có thể "ăn dặm" những là ngựa xào ngựa nướng ngựa quay ngựa xông khói...

          Vời được lão chủ quán vào mới hay là một tay Thanh Hóa. Biết trong mâm là các nhà văn nhà báo, y hào phóng sai vợ xách cả cái can "gối đầu giường" ra. Cũng là cao ngựa bạch, nhưng cái khác nhau giữa ngựa bạch chúng tôi vừa uống và chỗ mang ra sắp uống là ở liều lượng cao. Cái món gã này giấu ở đầu giường cho vợ cầm chìa khóa nghe chất cao nó đặc trưng hơn, màu trắng đục miên man mê dụ hơn. Và vừa uống vừa nghe y kể về ngựa bạch. Trước hết là có mấy cấp độ bạch. Người bình thường đi tìm mua ngựa bạch thường chọn là trắng hết, trừ mắt đỏ môi đỏ. Lão bảo vứt. Đấy mới là bạch thường. Ngựa đại bạch đúng nghĩa là tất cả cùng trắng, đến từng sợi lông mi, lưỡi, môi... Và tất nhiên là mắt trắng ảo mị. Hiện có một con như thế đang chào bán cho gã với giá 60 triệu. Lão kể con này ở sâu trong núi, phải hai ngày đi bộ sau khi hết đường xe, thế nhưng vẫn đích thân gã đi chứ bọn người làm là gã không yên tâm. Tiết canh ngựa bạch không phải vua chúa quân vương nào cũng được thời nhé. Nó mát nó bổ mọi nhẽ. Cái tim cái gan cái phổi cái thận không nói, nhưng cái món hộp số của nó thì cũng không thể bỏ qua nhé. Lão cười hi hí, các bác cứ nhìn da dẻ em đây và khuôn mặt hơn hớn của vợ em kia thì biết công dụng của nó như thế nào. Khôn ngoan nó bày ra mặt, què quặt nó hiện ra chân tay... một mình em vật phát con ngựa lăn quay. Vợ em thì trông thế chứ, hìhì, thôi mời các bác tiếp tục nhé, em ra làm con nữa đây...

Tóc Mường Lò

          Có một hồi người ta râm ran đồn rằng phở bò Hà Nội được chế biến từ... thịt ngựa. Đến đây mới thấy rằng, chưa chắc đã đúng. Ngựa đắt hơn bò, nhẹ cân hơn bò, phần trăm giữa thịt và cân hơi rất thấp, chưa đến 30%, mà lại phải đi thu mua từ miền núi rất xa về, trong khi bò thì tại đồng bằng dễ vận chuyển hơn nhiều... Tuy thế thú thật lâu lâu một bữa thì được chứ liên tục ngựa thì cũng hơi khó... hăng hái. Bằng chứng là ông chủ ngựa ấy, khoái chúng tôi quá, trưa hôm sau lại mời bữa nữa với thực đơn là đùi nướng nguyên, thăn áp chảo, sách ngựa... gi gỉ gì gi gì nữa đấy mà chúng tôi ù hết cả tai và phải tìm cách từ chối lòng tốt và hào sảng của ông chủ quán nguyên là sĩ quan công an này.

          Ít thời gian quá. Tôi phải rất cương quyết mới thoát được cái bắt tay như ghì lấy của Hoàng Thế Sinh và Nguyễn Ngọc Chấn. Thôi, tạm biệt Yên Bái, sẽ có ngày gặp lại...

                                                           Yên Bái- Pleiku tháng 9/2010
                                                                                      V.C.H

3 nhận xét:

Nguyễn Nhung Nhớ nói...

cám ơn Anh, bài viết đã cho mọi người rất nhiều thông tin, nhiều từ ngữ mới quá em phải tra từ điển tiếng Việt mới biết được đôi từ

Nặc danh nói...

(Y)

Đặng Quang

Phan Van Binh nói...

Hay, cám ơn tác giả.