Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

THÁNG TƯ LAU TRẮNG



cúi mặt, con đường xa thẳm
lặng lẽ nẻo về
năm tháng cứ rưng rưng
-------



tháng tư, những cơn gió đổ ập những cánh rừng
con chim trầu cau mang từng vẩy rêu về suối
hoa phong lan chớp những đôi hài tím ngát
tiếng ve sầu đốt nắng buồn trưa


tháng tư mắt nâu
em phiêu bồng cổ tích
mà chiều ấy cánh buồm chở mặt trời về tít tắp
bên vệ đường hoa gạo đỏ lơ ngơ


như là bất ngờ
cơn sóng quẫy nỗi buồn xao xác gió
cúi mặt, con đường xa thẳm
lặng lẽ nẻo về
năm tháng cứ rưng rưng


tháng tư tôi mang thảo nguyên trong bập bênh lời hát
thả nhấp nhô vào rười rượi câu chiều
em gùi suối ning nơng tinh sương buôn vắng
lầm lũi mắt trăng ngơ ngác vai trần


tháng tư lá xanh và hoa nở hết mình
đến tận cùng lòng sông nhặt lên viên sỏi trắng
nghe ký ức gõ trong im lặng
cỏ tưng bừng tiễn giấc mơ đi


tháng tư
đầy trời mây trắng
lau bạc đầu nhoi nhói giữa mênh mông...
                                   

3 nhận xét:

p nói...

Tôi thích câu này

cơn sóng quẫy nỗi buồn xao xác gió

Trọng Vũ Lê nói...

Tiếc mà chi, yêu thương qua rồi...!

Nặc danh nói...


CỎ LAU ƠI !

Cỏ lau ơi , cỏ lau !
Chỉ một ngọn cờ lau
Đâu ngô đồng mục tử
Thoát xác nên vương hầu .

Cỏ lau ơi , cỏ lau !
Gió về xô cỏ lau
Sóng đồi lau xô núi
Ta chợt buồn , đâu ...đâu ...!

Bipam .