Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

VỀ MỘT NƠI RẤT XA...



  thì linh tinh mà mình sống
---------

          rồi anh lại bay chân trời thăm thẳm
          nơi những vì sao rụng
          phận người bắt ngoéo vào nhau
          có những lênh đênh không tính vào thế giới


          làm sao biết vĩnh hằng
          khi những cơn mơ cứ chập chờn như chớp lóe ngày dông
          đôi mắt thất thần nhìn khung cửa
          con bướm vàng hơn cả vàng


          làm sao biết bình an
          người như trôi trên biển xốp
          mây đặc vào ý nghĩ linh tinh
          thì linh tinh mà mình sống


          cuối cùng thì cũng tới
          bông hoa nở từ một góc nào rất lạ
          và đôi mắt
          như nỗi buồn biết đợi
          bình minh xa…

7 nhận xét:

Tuấn trắng nói...

Khó hiểu quá, hehe...đúng là "ý tại ngôn ngoại".

yamaha nói...

Vừa mới từ một nơi rất xa về, nay lại muốn đi về một nơi rất xa. Bác Hùng vừa đi vừa ca: "Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt" chăng ?

Van Bao Nguyen nói...

Xin lỗi Bác VCH em không hiểu ý tưởng bài thơ này của Bác . Xưa nay Bác viết rất ư là quần chúng và dễ hiểu cơ mà ...Hay chuyến đi Ấn vừa rồi Bác gặp Phật tổ được Người ban phép ???

An Trạch nói...

Thực ra bài thơ này chỉ có 2 câu rất đáng quan tâm,vì xưa nay chưa thấy ai viết được như thế:
-Có những lênh đêmh không tính vào thế giới.
-Thì linh tinh mà mình sống.
Mấy bác còm trên nói khó hiểu là vì các bác rất hiểu thơ, còn ai đọc mà nói hiểu và khen hay là người chẳng hiểu thơ là gì.

Tuấn trắng nói...

Có cảm giác là VCH viết trong 1 khoảnh khắc bất chợt, xuất thần, có thể là khi đang uống rượu, hoặc đang...lên đồng, thăng (hoa). Nên muốn cảm được, ta nên...say rượu, hoặc cũng phải...thăng ( hoa),hehe...
Thì cũng là nói về thân phận, kiếp người, mong manh phù du, nhưng vẫn hy vọng ở một bình minh sẽ đến. Hơi buồn nhưng không bế tắc, tuyệt vọng...
( Múa dìu mắt thợ, hihi...).

Em chả hiểu nói...

Bác Hùng nói: "Mềnh viết mà mềnh kũng ... ko hiểu, thì sao các chú hiểu được". Hehe

PHẠM DŨNG nói...

Có những bài thơ gây xúc động bằng những ngôn từ trực diện. Có những bài khiến cho ta nể phục vì những hình ảnh lạ và cách diễn đạt có tính cách tân.
Bài này tôi thích, thậm chí còn hơn là thích vì nó cho tôi cảm giác mơ màng nhưng cột chặt suy tư của tôi vào với cái phận người muôn đời cụ thể, bằng sự “trang điểm” ngôn từ vừa phải trên gương mặt đã rất có duyên của một người thiếu phụ có sắc đẹp khiến khách văn nhân phải cảm thấy nao lòng.