Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

GÕ VÀO NHAU GIỮA MẤT VỚI CÒN



những ngã rẽ rối mù như bão cát
----------




          Ở cuối con đường ai vẫn chờ ai
          những giấc mơ còn nguyên màu ngày cũ
          cơn lốc thời gian buốt phận người nông nổi
          gió tạt bên này người thức phía kia


          cuối con đường hun hút bàn tay
          những ngã rẽ rối mù như bão cát
          ta im lặng như từng im lặng
          chiếc lá xoay vần vũ bóng chiều


          vẫn xa vời những ước vọng đêm
          cứ xa xót như mình còn mắc nợ
          thắc thỏm lặng yên xòe tay đón gió
          ngày phân thân hai nửa mất còn…


          tận cuối con đường ta vẫn đợi nhau
          bao òa vỡ dập dồn  sấp ngửa
          rồi một ngày những trái tim lầm lỡ
          gõ vào nhau giữa mất với còn…
                            
 

4 nhận xét:

phot_phet nói...

Anh đã gõ chiều vào bàn phím
Sao em còn dập bím vào bia-a-lô?
Thơ dư lày được không bác em ui?

Nặc danh nói...

ông này bị ám ảnh nặng rồi....ở trang này xin ông đừng nói tục được không?
Kính ông

An Trạch nói...

Tui chưa thấy ai làm được thơ như bác VCH, (không dám nói hay không hay vì tui không biết làm thơ) theo cảm nhận của tui thì mỗi câu của VCH là một tứ thơ. Làm được như thế chắc chắn là rất buốt óc.

Tinhthandong doi nói...

Đọc thơ của Văn Công Hùng, càng đọc càng thấy hay. Mỗi câu thơ của anh đều như công phu, nghiền ngẫm nhiều lắm. Nhưng câu từ nhiều khi làm người đọc đi từ bất ngờ đến ngỡ ngàng. Tài.