Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

CON CHIM

Làm gì cũng phải có hứng, kể cả làm... tình, huống gì viết văn. Vậy nên tôi kể hôm trước, cứ sáng sớm là Phạm Dũng lại bom mail cho tôi. Nhưng quả là tôi mừng, cứ mỗi tối y lại đẻ ra 1 truyện ngắn thì kinh. Mấy cái trước tôi không đưa lên, thứ nhất là vì bên anh Nguyễn Trọng Tạo đã đưa, thứ 2 là- quan trọng hơn- đưa lên thì blog của tôi dễ... sập lắm. Thôi  nhà cháu cứ lấy sự an toàn làm trọng, hèn thì hèn cả đời rồi, cả đám rồi, đâu chỉ có lúc này hay chỉ mình nhà cháu... Điều quan trọng là, blog nhà cháu với tiêu chí chỉ đăng của mình, thật hãn hữu, thật đặc biệt mới đăng của bè bạn...
-----------



CON CHIM

Năm nay giải thưởng Hội Người quả là gay go.

Con mắt năm ngoái đoạt giải rồi, năm nay không chanh chấp cự nự gì nữa. Cái lưỡi nhờ thành tích hót hay mà Người mới được thăng tiến, mới được giải năm kia, nên cũng tạm hài lòng. Cái tay, cái chân, toàn thứ không có nó người ta vẫn sống được nên biết thân biết phận ngồi yên. Chỉ còn cái tai với cái mũi tranh giành từng chút.

Cái tai bảo không nhờ nó nghe ngóng thì liệu xếp có biết ai sẽ lên chức mà nịnh bợ cho đúng người không, hay là tiền đem hối lộ biến thành tiền âm phủ? Cái mũi nói không có nó thức ăn sẽ chẳng còn gì là nghệ thuật mà chỉ còn là thứ cho vào miệng để duy trì cuộc sống, khiến con người chẳng khác gì con vật!

Giằng co từng chút, điểm số hai bên lên xuống như giá chứng khoán vào kỳ xã hội có biến động. Cuối cùng cái tai thắng sát nút. Tuy nhiên giải thưởng chưa kịp công bố thì cô thư ký thông báo có thư khiếu nại của thằng… chim.

Thằng chim? Thằng chim có thư khiếu nại? Hô! Hô! Hô! Nó cũng đòi tranh cử sao? Chao ơi, cái thằng dưới dũng quần, xấu xí, quanh năm suốt tháng làm bạn với chấy rận, mà dám...

Ông Người cũng cười thầm nhưng vốn là người khôn khéo ông bảo đừng cho công bố kết quả kia vội, cứ vờ đưa nó vào diện xét thưởng cho nó thỏa mãn.

Tối hôm ấy, sau một cuộc nhậu, ông Người được một đệ tử mời đi “Chỗ này an toàn, mà toàn gái quê, ngon lắm!”

Ông Người từ lâu vợ chết, chỉ để tâm vào giành và giữ ghế nên quên hết mùi đời, được mời đi chơi miễn phí thì ok liền.

Quả như thằng đệ tử nói: Gái trẻ, dễ thương, chiều chuộng. Phòng thơm, nhạc nhẹ, đèn mầu. Tất cả kéo ông về cái thuở… “ngày xanh ơi, ngày xanh!”

Rồi cô gái… vừa đắm đuối nhìn ông vừa nhẹ nhàng giải thoát cho cái thằng vừa mới có thư khiếu nại trong ông.

Tuy nhiên, con chim nó quyết báo thù cái việc ông đã không đoái hoài đến nó suốt một thời gian dài… Nó mền oặt ra, ông đã phải gấp đôi, rồi cuộn lại mà cái hố huyền ảo mê người trước mặt ông cứ thăm thẳm xa vời khiến cho ông vô cùng khổ sở.

Ông run bắn, tái người đi vì… nhục.

Ông rên rỉ:
-      Mày… mày giúp tao rồi muốn gì tao cũng chiều!
-      Là ông nói đấy!
Rồi, sau khi đòi được vuốt ve, nâng chiều nó mới khủng thỉnh đứng lên đi làm nhiệm vụ và… Trời ạ! Đã lâu lắm rồi ông mới được…

Giữa lúc bồng bềnh trên cõi bồng lai, ông đã loáng thoáng nghĩ: Không biết cái tên chim của nó có liên quan gì với cảm giác thăng hoa của người đời hay không?

Ông gọi điện ngay cho cô thư ký:
-      Em, anh đã quyết giải thưởng năm nay thuộc về thằng chim!
-      Ô! Thủ trưởng thật sáng suốt!
-      Sao hôm đó chính em bảo nó dơ, nó hèn, nó xấu…?
-      Là ai cũng nói thì em cũng phải nói theo, chứ từ xưa đến giờ em vẫn mê nó nhất đấy!

Một lần đi tháp ponagar, thấy cái biểu tượng phồn thịnh, chĩa lên trời thẳng tưng một cách đầy ngạo mạn, thách thức ông lẩm bẩm:
-      Xấu, khiêm nhường trong bóng tối, thậm chí đôi khi hèn hạ, nhưng vĩ đại vẫn là vĩ đại.

Phạm Dũng

2 nhận xét:

Tuấn trắng nói...

Thư ký của Phạm Dũng lại gõ sai rồi, PHỒN THỰC, không phải PHỒN THỊNH...

Hoan Nguyen nói...

PHỒN THỰC