Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

TRƯA NÀY



có buổi chiều không phải hoàng hôn…
-----------

          thôi em đi trời đã trưa rồi
          cây phượng trăm năm mải rụng hoa góc phố
          vạn người qua mấy người ngồi lại
          những mất còn những buồn vui



          thôi trưa rồi em phải đi thôi
          những muộn phiền rồi tan vào gió
          trái ngang gửi lại
          mây mùa này xơ xác
          con đường nơm nớp hoa rơi



  có tháng năm như tiếng thở dài
  lòng thon thót những điều vô cớ
  nhói lên nỗi đau câm lặng
  cứ giật mình mỗi lúc chợt nhau



 trưa rồi em nắng rối giữa thu
 sông đẫm nước bờ xanh như nỗi nhớ
 con thuyền mỏng lướt về đâu đó
 lơ đãng nào ai đã kịp xưa



 thì vẫn trưa rồi nhưng không muộn
 bóng huyền trâm vừa chớm sang hè
 tiếng chân bước như là vô định
 có buổi chiều không phải hoàng hôn…
 

3 nhận xét:

Nguyet Tran nói...

Cám ơn tác giả bài thơ hay đúng nỗi lòng nhiều người trong đó có em.

Daniel nói...

Viết giữa buổi trưa khi còn em bên cạnh mà nhà thơ chỉ nghĩ về buổi chiều không có em , không có hoàng hôn.
Đúng là " có những chiều buồn không biết cất vào đâu " ...

Nặc danh nói...

Cây xơ xác lá , người xơ xác
Đứng giữa trời trưa , ngong ngóng trưa
Em , nhánh phong Lan trầm mặc định
Hẹn trăm năm , lại nở đúng mùa ..!
.......................................................
Một chút ma nhập , gọi là làm quen ...hì hì . Bachnguyen