Thứ Ba, ngày 26 tháng 2 năm 2013

THUỞ LÁ HÁT



những thân thể nóng ướt
những vòng tay cuống quýt
những làn môi ngào ngạt
những miền đêm thăm thẳm đến không ngờ…
------


LỜI VĨNH CỬU


                                                   Trường ca

                 

Chương 1: Thuở lá hát


Thuở ấy, viên sỏi nóng và trắng
lăn trong những cánh rừng hồng hoang
những viên sỏi những thân phận mồ côi
gạt nước mắt nhận từng tia mặt trời
và cháy


Thuở ấy, bùi nhùi lá mục
mưa ào ạt nghiêng rừng trút nước
mò mẫm những bước chân
những tiếng hú dài man dại
ai đốt lửa
ai thắp đêm
ai run rẩy niềm tin ủ tro đêm lạnh
ai gọi ngày ráo tạnh
ai về ai trong ai
những thân thể nóng ướt
những vòng tay cuống quýt
những làn môi ngào ngạt
những miền đêm thăm thẳm đến không ngờ…


Rừng hoang lắm
con người soi mình vào lá
gặp gương mặt mình
gặp tháng gặp năm
gặp mẩu nhau khô chôn bên bờ suối
như sự ký thác niềm tin cuộc sống
đánh dấu mình trên mặt đất bao la
thăm thẳm
vô biên
điệp trùng sương núi
hun hút lối mòn u tịch vô minh
những bàn chân toẽ ngón
bấm vào những ngàn năm
bấm vào từng khoảnh khắc
những cơn mưa che xám mặt trời
những mái đá căn nhà triệu tuổi
những nhỏ nhoi
những trường cửu
những mong manh
những bời bời
trong hỗn độn thời gian chớp giật
độc đạo vô minh
hoăn hoắt nhọn đỉnh sương
ngưng đọng trong ta cái nhìn mê lạc
hang đá nào tiên tổ đã yêu nhau
cơn chấn địa xé trời giông bão
cơn dịu êm xanh mướt đêm rừng
đêm hoài thai
đêm sinh nở
đêm thì thầm đêm của con người...
em đã hiện hình như thế...


Lá mít lá đa lá sen lá khộp
che dịu dàng bí ẩn đời nhau
che khát khao run rẩy
che trinh nguyên mò mẫm kiếm tìm
để trái tim con người bất tử
chiếc khố dây nhắc nhau nụ cười
chiếc vòng đá lặn vào hạnh phúc
có thể khái niệm hạnh phúc đời sau mới có
nghĩa lý gì đâu khi bàn tay biết thay lời...


Những chiếc lá hát lên từ lồng ngực
chiếc lá khát khao, chiếc lá ngậm ngùi
có gì xanh hơn thế nữa
viên sỏi nôn nao chớp lửa vô hồi
lửa cũng xanh như lá rừng
lửa úp mặt người vào nhau
đánh thức miền quên lãng
lửa biến ước mơ thành sự diệu kỳ có thật
những đứa trẻ sinh ra từ lửa
được lửa sưởi ấm
lại truyền nhau giữ lửa
những mùa đông dài lướt thướt đi qua
bao nhiêu mùa đông cắt ruột trôi qua


Thuở lá hát đón con người từ lửa
mịt mù đêm nhập nhoạng sao trời
hốc đá gốc cây lá rừng cá suối
ấm đêm trong giá lạnh rừng hoang


Và mẹ đã sinh con ra từ lửa
trong cơn đau rát ruột rừng già
trong nụ cười se môi của mẹ
mắt thiên thần trong vắt ban mai


Mẹ ơi có nỗi đau nào thiêng liêng đến thế
cơn quẫy đạp sinh thành
cơn bùng nổ để con có mặt trên đời
khắc số phận mình vào mặt đất
nỗi đau ấy ngàn năm còn nhớ
ngàn năm còn nước chảy mây trôi


Cái rễ cây đắng tê người mẹ uống vào để con khoẻ mạnh
mẹ nâng niu mầm sống của đời mình
mẹ vắt kiệt tình yêu gửi đất
giữa thượng ngàn con chập chững lớn khôn


Mẹ chắt máu mình cho sự sống đời con
trước mỏng manh mẹ biến thành cứng cáp
trước hung bạo mẹ trở về nhân hậu
trước bao la mẹ nhỏ bé khiêm nhường


Con tự hào là con của mẹ
(chỉ những đứa vô lương mới không cần mẹ)
những đứa con sinh ra trong khổ đau bần hàn loạn lạc
càng thương mẹ mỗi khi có biến
đất nước nghèo nên mẹ phải hy sinh…


Những đứa trẻ lại chụm môi thổi lửa
hái lá rừng thả tuổi thơ đi
con suối nhỏ chở ước mơ về biển
biển ngọt ngào muối mặn vầng trăng


Những đứa trẻ lớn lên lá rừng thay tiếng hát
lời trái tim nói giọng của rừng
rừng che chở cơn hoài thai tuổi trẻ
đất rùng mình đón nhựa tình yêu


Những đứa trẻ chuốt mình tên nhọn
vút vào đêm khoảnh khắc của rừng
những đứa trẻ đen tròn củ ấu
lầm lũi chiều âm u


Những đứa trẻ quắt mình thành đá
lăn trong khắc nghiệt thời gian
những đứa trẻ mang linh hồn của đá
vạm vỡ chiều thiên di…
 

2 nhận xét:

Hung nói...

Hay quá chú Hùng à, nhưng mà...ngộp thở quá.

Nặc danh nói...

Người đi lên non , ta lại lìa rừng ...hì ..hì .!!!

VÔ ĐỀ

Có đi vào non sâu
Mới nghe hồn lá đá

Ta vẫn nhớ Trường Sơn
Đêm oán than hoả ngục
Mỗi khăn tang ...tấc đất
Khói nhan tàn u uất ..!!!

Một ngày qua bể dâu
Xanh xanh màu dâu bể
Đã hoá thân lá , đá
Mới biết đời thương đau

Người như hoa cỏ lạ
Muốn trở về rừng sâu
Lòng thấm vạn mạch sầu
Nẩy nụ mầm huyền sử ...

Ôi ! Bể dâu , lá , đá
Nghĩa gì , nghĩa gì đâu
Bao cánh hoa huyền sử
Mới xoá tan tan mạch sầu .
..........................................

Bipam