Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012

NGƯỜI ĐỐT LỬA


          anh đã Vươn như tên mình
          về phía mặt trời
          dẫu là mặt trời cô độc
          giữa mùa đông xám xịt
          nước mắt vợ duềnh lên trong rét mướt nợ nần...
------------------


          không thể không có người đốt lửa
          dẫu là rơm
          khói nhẹ như đốt đồng
          cứ la đà như lãng mạn


          không thể không đốt lửa
          dẫu là hoa cải
          (không phải loài hoa nở bình yên bên sông
          vàng bất tử
          loài hoa mềm như mắt em chiều Tiên Lãng)
          dẫu là bình ga
          dẫu là một trái tim tôn thờ sự thật
          dẫu ngục tù đợi phía đại ca Ca...


          không đốt lửa ai biết đời có lửa
          như không có em sao biết cõi nhân tình


          anh đã Vươn như tên mình
          về phía mặt trời
          dẫu là mặt trời cô độc
          giữa mùa đông xám xịt
          nước mắt vợ duềnh lên trong rét mướt nợ nần


          chân lấm tay bùn
          tin vào điều tất nhiên đúng
          anh đã bị niềm tin phản bội
          đã trả giá cho sự ngây thơ trong trắng
          hàng vạn ngày công cốc công toi


          sức mình ai mà chả tiếc
          những giọt mồ hôi đong bằng tháng bằng năm
          những giọt máu tính bằng đời con gái
          cơ cực bần hàn rơi xuống biển mênh mông
          nhưng tiếc hơn cả là niềm tin bị trấn cướp
          bởi những mặt người nhân danh


          chúng nhân danh bề trên
          chúng nhân danh lẽ phải
          chúng nhân danh công lý
          chúng nhân danh pháp luật

         
          anh chẳng có gì để nhân danh
          đành nhân danh Đoàn Văn Vươn
          chỉ nhân danh Đoàn Văn Vươn
          và nhân dân thứ thiệt...

                             Chiều 19/2/2012
         

20 nhận xét:

Nặc danh nói...

Hay

phot_phet nói...

Thơ à bác em???

Võ Công Phúc nói...

không đốt lửa ai biết đời có lửa
như không có em sao biết cõi nhân tình


-------------------------------
Gửi bác Hùng!
Em vẫn thích đoạn bác trích làm sapoo, nhưng nói chung cả bài em thích nhất 2 câu trên. Cảm ơn bác "Không đốt lửa ai biết đời có lửa". Cuộc sống cần vậy và phải vậy!

thanhphothang5 nói...

hay phát khóc. thank cho bác một phát hoa cải

năc danh nói...

Chuyện anh Vươn Tiên Lãng Hải Phòng mà cũng viết thành thơ được thì tài thật.
Tui nghĩ viết kiểu đánh bom đặt mìn của anh Phọt phẹt hay hơn nhiều.

Hòa Bình nói...

Bác VCH, thơ của bác à ?

Nặc danh nói...

Chất lãng mạn hồn hậu trong người rất đậm. Chẳng phải hoa lệ cõi nhân tình vô tình lạc bước, hẵn bởi lẽ dạ không đành để thơ đanh đanh ánh thép, rừng rực chất lửa… Riêng cái ý “đành nhân danh…, chỉ nhân danh…” vốn chẳng hời hợt chút nào, âm vang hùng hồn như một bản Tuyên ngôn… chẳng cầu người tinh mắt, thiếu gì kẻ thính tai… Bởi thế, xin mạn phép lướt bỏ chẳng đọc câu thơ cuối .

mamchauson nói...

Vươn ơi ! Cá đầm gặp CA
Không chảo mỡ; Cũng than bếp hồng
Gập ghềnh muôn nẻo chênh chông
Bao nhiêu năm vưỡn …mênh mông quai chèo

My iP nói...

Sau " Bài thơ viết muộn" , thì đây là bài tiếp theo của bác Hùng nóng bỏng tính thời sự.

Văn Công Hùng nói...

@ nặc danh:
--------
Thanks

Văn Công Hùng nói...

@ Phọt Phẹt:
-------
Hình như Thơ?

Văn Công Hùng nói...

@ Võ Công Phúc:
--------
Ít nhất là đốt lửa để... nướng khoai nhé.

Văn Công Hùng nói...

@ Nặc danh:
--------
Tất nhiên Phọt phẹt thì oách rồi, hì...

Văn Công Hùng nói...

@ Thành phố tháng 5:
-------
Hoa cải ven sông nhé, không phải hoa cải đạn nhé...

Văn Công Hùng nói...

@ Hòa Bình;
-------
Ơ, chả lẽ lại k phải thơ của tớ à?

Văn Công Hùng nói...

@ Nặc danh:
-------
Thank bạn.

Văn Công Hùng nói...

mamchauson:
-------
Nghe hấp dẫn quá...

Văn Công Hùng nói...

@ My Ip:
-------
Nóng vừa thôi, nóng quá bỏng đấy, hì...

La chung nói...

Cảm xúc dâng thành thơ!!!em đọc sao nó fẵng như mặt hồ vậy nè,mấy bài trước viết về chủ đề này cuả bác e đọc với nhiều cung bậc cảm xúc...ko biết rồi có còn ai viết nhạc vẽ tranh nưã ko?đây là cảm nhận chủ quan cuả e,có thể ko vui nhưng rất thật đấy bác ah.

Văn Công Hùng nói...

@ La chung:
-------
Hơ hơ bình thường mà