Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

MIỀN ĐI


          đường đi mê mải u minh
          khói đồng tê dại một linh cảm chiều...
Đầu tuần xin dâng một bài thơ... u mê.


VĂN CÔNG HÙNG
MIỀN ĐI

         
          tử vi dưới nắng chờ mưa
          ta về đón cái còn chưa thành hình
          đường đi mê mải u minh
          khói đồng tê dại một linh cảm chiều

          ngoằn nghoèo nhớ ngoằn ngoèo phiêu
          ngoằn ngoèo một sợi dây diều đang căng
          ngẩng trông một cõi thiên đàng
          ngoái về hoang phế trần gian trốn tìm

          đành về nhặt cái lặng im
          chợt nghe một phía nổi chìm sương giăng
          người xa ngóng lạnh mùa trăng
          quật quăng thân phận. nhung nhăng. thôi thì

          bước chân qua miền sân si
          con sông trước mặt miền đi cuối trời...
         
                                                Pleiku chiều mưa 24/9/2011

9 nhận xét:

Mai Thanh Hải nói...

Thơ hay quá! Chuẩn bị tinh thần nhé, em chuẩn bị vào Tây Nguyên đấy. Không có gì thay đổi thì cuối tuần này, em sẽ có mặt ở Pleiku "ăn vạ" bác! Hi! Hi!..

Văn Công Hùng nói...

@ Mai Thanh Hải:
--------
Cho vợ con đi nữa chứ, lái xe đi cho máu. anh chờ chú ăn vạ đây. Chơi nhung nhăng rồi mùng 5/10 chở anh ra Thanh Hóa luôn, hehe...

Mai Thanh Hải nói...

Uk! Chở bác ra thẳng HN luôn. Xe 7 chỗ mà hiện chỉ có 3 người thui. Nhưng ra sớm hơn đấy nhá vì còn nhiều chỗ tạt té dọc cung đường đất nước đấy!

pipilele nói...

Khổ đầu rất ổn. Giá mà dừng lại luôn ở đó. Khổ thứ 2 cực dở. Hai khổ cuối vớt vát.
Dạo này Văn Công Công thiếu nghiêm túc khi làm thơ đấy nhé. Có lẽ là trả lời phỏng vấn nhiều quá nên nhạt thơ chăng?

TranTuan nói...

chắc cảm em miêndi chân dài râu ...rậm, nên bác mới ra cái tứ miền đi, hi hi hi

Trai hue nói...

Coi như một phát minh:
"Ngoằn ngoèo một sợi dây diều đang căng"

Đang căng mà vẫn ngoằn ngoèo,chắc là dây diều làm bằng thép lò xo.

mẹ mướp nói...

bác bẩu iem vào lốc bác để xiem cái lầy ấy ạ?

Lê Ngọc Tâm nói...

Khổ đầu – “ một linh cảm chiều”
Khổ ba, chìm nổi, đìu hiu “thôi thì”
“ Ngoằn ngoèo” cái sợi chi chi?
Để cho gió giật, diều đi mô rồi?!

Đoàn Dũng nói...

Thơ đọc thầm thì sướng, nhưng đọc thử ra lời thì trúc trắc và rỗn rãng. Không biết ngâm nên chưa thể khẳng định khi ngâm sẽ dư thế lào.
Riêng cái tựa cùng câu cuối nói đến miền, ý chắc tác giả nói đến mình bằng âm vị quê nhà chăng ? Hay miền trong anh hai miền đấy nhỉ.