Nhưng té ra, hoàn toàn không đơn giản như thế, vì nó đụng đến khoáng sản. Và cho đến bây giờ mình cũng vẫn không hiểu tại sao khoáng sản, dù suốt ngày khai thác mù mịt tấp nập thế, thanh thiên bạch nhật thế, mà lại phải bí mật thế...
Mình cắt đi 2/3 cái ghi chép ngày ấy, hì, ai quan tâm thì nghía vào nhé:
-----------
III. NHỮNG CON NGƯỜI TÔI GẶP
Bàn tay thợ đá
Thì
ra, không dễ gì mà gặp những nhân vật liên quan đến khoáng sản.
Đến
bây giờ tôi vẫn còn nhớ thái độ hốt hoảng của vị phó giám đốc công ty cổ phần
khoáng sản tỉnh Đ khi chúng tôi cố tình "đột kích" vào thẳng phòng
làm việc, trong cái thế không thể... trốn, ông đã phải tiếp chúng tôi trong một
tâm trạng hết sức lo sợ. Chúng tôi trình bày hết sức thân thiện rằng chúng tôi
đi tìm hiểu về khoáng sản, viết những điều tốt đẹp về khoáng sản, giới thiệu
cho nhân dân về tài nguyên khoáng sản đáng tự hào của chúng ta, đồng thời chỉ
ra nhân dân được hưởng lợi gì từ nguồn khoáng sản của quê hương họ, qua đó nêu
lên trách nhiệm của mọi người trong việc bảo vệ và phát huy nguồn lợi trời cho
này. Nhưng những gì xảy ra trong chuyến đi khiến chúng tôi vô cùng ngạc nhiên.
Ngoài việc cái gọi là tài nguyên khoáng sản của chúng ta vô cùng ít và đơn điệu
ở những nơi chúng tôi đi qua, chủ yếu chỉ là đá xây dựng, thì thái độ né tránh,
tránh được càng nhiều càng tốt, trốn được thì... tốt hơn, của những người có
trách nhiệm quản lý và những người trực tiếp khai thác, từ công ty của nhà nước
đến tư nhân... khiến chúng tôi hiểu mình đang tiếp cận đến một vấn đề
"nhạy cảm"...
Ông
giám đốc công ty cổ phần khoáng sản Đ chắc chắn đang ở dưới xưởng ở huyện E,
cách thành phố mấy chục cây số, để tiếp nhận và khai trương một cái máy mới,
thế mà khi chúng tôi gọi điện thoại, nhiều người gọi nhiều lần vẫn điệp khúc
nhẹ nhàng: Tôi đang ở Thành phố Hồ Chí Minh, tiếc quá không tiếp các anh chị
được. Bằng nhiều cách chúng tôi đã xông thẳng vào trụ sở công ty và gặp phó
giám đốc. Anh này không biết chúng tôi đã liên lạc bất thành với giám đốc nên
hồn nhiên nói: Cả ban giám đốc và phòng kỹ thuật đang dưới nhà máy tiếp nhận và
khai trương máy. Tôi ở nhà trực, nhưng không cung cấp được gì ngoài việc mời
các anh chị uống nước và biếu cả đoàn mấy tờ rơi quảng cáo nhà máy in cách
đây... dăm năm, các thông số và tên nhân vật đã thay đổi rất nhiều, đến nỗi anh
này phải lấy bút đỏ sửa và khoanh nhằng nhịt cho chúng tôi nhớ ....
Trước
đó, xuống huyện Kông Chro của tỉnh Gia Lai, chúng tôi được lãnh đạo huyện tiếp
rất tận tình, cử cả trưởng phòng Tài nguyên môi trường dẫn đi thăm các nơi khai
thác thì lại gặp sự tránh né của các chủ mỏ. Hỏi chuyện trưởng phòng Tài nguyên
môi trường huyện tên là Tô Thành Năm thì biết anh từ phòng Nông nghiệp chuyển
qua và công việc của anh cũng... nhàn. Gọi là huyện có mỏ đá cho oai chứ thực
ra nó chỉ tập trung ở một xã, xã Kon Gang, và các mỏ này cũng đã bị ngừng khai
thác từ tháng 7 năm 2008 theo chủ trương chung của Ủy ban nhân dân Tỉnh Gia
Lai. Phải công nhận là đá ở Kon Gang khá kỳ lạ, nó như những cái cột được chôn
đứng si sít nhau dưới đất, cách mặt đất chỉ khoảng hai gang tay. Bóc lớp đất
mặt này ra là gặp đá đứng... chờ, chỉ việc ngoắc cáp vào kéo là những phiến đá
to dài như cây gỗ, phẳng phiu bón lộn, từ từ ngã ra và lên xe xuất bến. Đá này
là đá Bazan chủ yếu dùng để làm đá trang trí, xây dựng... Tô Thành Năm bảo đá
này khai thác chả được bao nhiêu, mỗi mỏ như thế ký quỹ môi trường chỉ năm ba
triệu, không đủ phục hồi môi trường, vì nguyên thuê xe chở đất lấp lại chỗ đá
vừa khai thác thì cũng đã một triệu một xe. Tuy thế, phó chủ tịch thường trực
huyện Kong Chro Phan Văn Trung bảo rằng, dẫu thế, có tí đá ấy thì huyện nghèo
này cũng giải quyết một phần công ăn việc làm cho đồng bào, có đóng góp chút ít
cho ngân sách, mỗi năm chừng một tỉ, anh Trung bảo như thế cũng là con số đáng
kể với huyện nghèo. Đá nằm rải rác, mỗi nhà có một tí nên không đủ để khai thác
công nghiệp nên chủ yếu là khai thác thủ công, mà thủ công thì xử lý vấn đề môi
trường cực khó, vì bụi rồi đá vụn chả xử lý được nên cứ vất nằm đầy ra đấy. Mà
thực ra, với những nơi có đá thì lâu nay dân cũng chả trồng cây gì cho ra hồn
trên đất ấy. Trên địa bàn xã Kon Gang có 9 công ty đơn vị khai thác đá nhưng
chỉ có hơn chục người của xã làm cho các công ty đơn vị này vì đòi hỏi phải có
tay nghề mà công ty thì không có ý định đào tạo mà chủ yếu tuyển những người đã
biết việc từ nơi khác. Tuy thế, số người làm công nhật khá nhiều, khoảng hai
trăm người, và theo phó chủ tịch xã Kon Gang Vũ Văn Tĩnh thì một ngày họ kiếm
được từ khoảng một trăm năm mươi đến hai trăm ngàn đồng, một số tiền khá lớn
đối với họ, khi mà đất đai khô cằn sáu tháng nắng không một giọt nước và mùa
mưa thì cứ làm đất màu chuội đi trơ đá ra. Trước khi có các công ty đến khai
thác đá, người ta đã thử trồng một số loại cây như điều chẳng hạn, nhưng chỉ
được vài ba năm khi điều lớn rễ gặp lớp đá là héo quắt rồi chết. Chúng tôi ghé
vào một ngôi nhà ven đường, ông chủ nhà đang chăm vườn ớt khá tốt. Ông bảo mới
trồng thử ớt mấy năm nay và thu hoạch được, vì căn trồng vào mùa mưa, và cây ớt
rễ ăn không sâu, chịu khó bón phân thì cũng tốt. Tuy thế đây chỉ là cách làm ăn
nhỏ lẻ, bởi hỏi ông tiêu thụ thế nào, ông bảo thì cứ hái rồi chở đi dọc đường
bán, được giá ra phết. Trời ạ, một ít thì còn được, một nhà thì cũng còn được,
chứ ai cũng trồng ớt rồi rong rong ngoài đường thế thì bán cho ai. Chợt nhớ cái
dải đất Bình Trị Thiên hồi nào cũng từng toàn dân trồng ớt, xong rồi làm ớt bột
xuất khẩu. Đi thiên lý trên quốc lộ 1 qua vùng này đỏ rực ớt và nồng nặc mùi ớt
bột, người không quen hắt hơi liên tục. Người vùng này ăn ớt đến danh bất hư
truyền, đến thành giai thoại, hầu như món gì cũng phải có ớt, kể cả... chè? Tuy
thế mà rồi cũng chả ai sống được bằng ớt,
chứng cứ là dạo này thưa hẳn, vắng hẳn đi các cánh đồng ớt, các sân phơi
ớt phẳng lỳ và cả cái mùi cay nồng xộc vào mũi mỗi khi đi tàu hoặc ô tô qua
đấy. Tôi về thăm quê, muốn có một ít ớt bột mang lên ăn và làm quà, mấy đứa em
điện thoại tứ tung mới kiếm được chừng nửa lon cho ông anh thỏa nỗi... nhớ ớt.
Ghé vào một nhà khác gần nhà ông trồng ớt, cũng ngay trên đường liên huyện An
Khê Kông Chro, thì hai vợ chồng đang tra hạt bắp. Hỏi sao không trồng ớt như
nhà ông kia thì bảo ớt bán khi nào cho hết anh ơi, mà để thì không được. Thôi
thì trồng lấy sào bắp ăn cho... vui. Thế anh chị sống chính bằng gì? Nuôi được
gần chục con bò với gần một héc lúa nước một vụ anh ạ. Chỉ trồng được một vụ
mùa mưa thôi, còn mùa khô thì chịu chết. Ngay nước ăn cũng chả có. Ở nông thôn
mà phải đi mua nước như ở thành phố, mua từng can hai mươi lít ấy. Hai vợ
chồng, bốn đứa con, một ngày tiết kiệm cũng hết một can hai mươi lít ấy. Hỏi có
đi bốc đá thuê không, ngày cũng kiếm được trăm bạc đấy, bảo dạ có nhưng giờ
việc cũng ít rồi, với lại vợ chồng đều yếu cả... Khổ, bốn đứa con không
"yếu" mới là lạ.
Kỳ bốn
IV. HỆ LỤY
Cái
lợi thì đã rõ. Có khoáng sản thì phải khai thác thôi. Có điều không phải là
bằng mọi giá. Và cách khai thác nữa. Làm sao để không lãng phí và không ảnh
hưởng môi trường...
Chúng
tôi có một buổi trưa nắng nhễ nhãi lội giữa rừng khộp Hờ Bông Chư Sê vào khu
khai thác đá trộm. Đi vào mới thấy cái nghĩa của từ trộm nó mênh mông đến thế
nào. Móc trộm ví trên xe buýt, bắt trộm con gà, hái trộm quả dưa... đều là việc
làm rất bí mật, che giấu, úp mở, sợ sệt... nhưng khai thác đá trộm thì không
thế. Đường xe mở rất to dẫu có khó đi cho xe du lịch, nhưng xe chở đá thì vô
tư. Trong bãi đậu kềnh càng mấy chiếc xe cẩu, xe xúc và xe Reo chở đá. Có mấy
người mắc võng ngủ và nghe radio trong lán và cũng chả thèm hỏi khi thấy lũ
chúng tôi lỉnh kỉnh túi cặp ba lô máy ảnh máy quay phim lếch thếch lội vào.
Những tảng đá to như ngôi nhà, tảng thì được để nguyên chở ra, tảng thì được
chẻ cho dễ cẩu lên xe. Vùng núi Hờ Bông này là vùng khô hạn nhất Gia Lai, toàn
rừng khộp, là loại rừng xấu. Tôi phải giải thích thêm nghĩa của rừng khộp vì
chính mình đã từng suốt mấy chục năm cứ tưởng khộp là một loại cây rừng. Và quả
là trong đoàn nhà báo chúng tôi có vài vị cũng nghĩ rừng khộp là rừng toàn
cây... khộp. Rừng khộp rất ít đất vì phía dưới nửa mét là đá. Chủ yếu chỉ cỏ
lau và cây dầu là sống được ở trên đất ấy. Những thảm lá mục, những hỏm đá chứa
nước mưa là nguồn dinh dưỡng chủ yếu nuôi rừng. Muốn khai thác đá thì việc trước
tiên là... phá rừng. Dẫu là rừng khộp thì vẫn có những cây dầu cổ thụ đường
kính gần mét, những chiếc lá to như tai voi bị quật đổ ngổn ngang. Xung quanh
vùng rừng khộp Hờ Bông này có dăm bảy doanh nghiệp được cấp phép khai thác đá,
chủ yếu chế biến làm đá xây dựng. Và các chủ doanh nghiệp này, họ cũng phản ứng
với các hành vi khai thác đá trộm một cách công khai này, và chính một người
trong số họ đã xung phong bỏ việc nhà đang bề bộn dẫn chúng tôi vào đây. Ở
huyện Buôn Đôn hiện có 11 điểm khai thác đá thì cũng có 1 điểm khai thác không
phép. Có thể nói việc khai thác không phép hay gọi đúng tên là khai thác trộm
diễn ra ở bất cứ nơi đâu có khoáng sản.
Có sông thì cát tặc, có núi thì đá tặc, có vàng thì vàng tặc, có than
thì than tặc... tuốt luốt đều có các loại... tặc theo cách mà báo chí hay gọi
bây giờ. Nạn khai thai thác trộm này dẫn đến rất nhiều hệ lụy nguy hiểm mà ai
cũng đã từng biết hoặc từng nghe nói, chính quyền cũng biết và cũng ra tay
quyết liệt nhưng rồi cũng đâu vào đấy, nhất là hiện nay đang dai dẳng nạn than
tặc và vàng tặc, tất nhiên là ở nơi khác chứ không phải là nơi chúng tôi đã qua
trong chuyến điền dã này...
Tây
Nguyên một thời cũng đã từng có nạn khai thác vàng trộm, nhưng nay đã hết- lý
do chính, sau khi đi chuyến này thì chúng tôi đoán là do đã... hết. Còn lại chủ
yếu là đá xây dựng, và cũng manh mún, nhỏ lẻ. Chúng tôi đã lội vào hầu hết các
mỏ đá có ở các địa phương mà chúng tôi đi qua, cả công khai lẫn bí mật, chỉ trừ
cái mỏ khai thác của công ty cổ phần khoáng sản Đăk Lăk ở Ea Ka khai thác đá
bóng đá men gì đấy mà chúng tôi không cách gì vào được, thì thấy quả là tác
động của các mỏ đá này đối với đời sống cư dân sở tại không đáng là bao, vì
phần lớn là nó xa khu dân cư, tuy thế không phải là không có những vấn đề cần
đặt ra. Ví dụ như là việc dân... tham. Hầu như ông chủ mỏ nào cũng ngán món
này. Ấy là cứ đến lúc nổ mìn cần tránh là dân lại xông ra, mục đích là đòi tăng
tiền đền bù... Nó tạo cho một ý thức ỷ lại trong dân, lâu dần thành một thói
quen xấu, ảnh hưởng đến công tác quản lý xã hội, bởi được việc này họ sẽ lân
sang các việc khác làm rối xã hội và tạo tiền đề cho các thói tư hữu nông dân
trỗi dậy...
Đến
khi ngồi viết những dòng này, trong tôi vẫn văng vẳng lời nói của vợ người nông
dân có bốn đứa con đang đi học, sống trên mỏ đá ngay bên con đường nhựa An Khê
Kông Chro mà tôi đã nhắc ở trên: Các anh chị mà xuống đây vào mùa khô mới thấy
nỗi cơ cực của người dân ở đây. Chả cây gì sống được, đến bò cũng sùi bọt
mép... Tôi hỏi có khoan nước được không, anh chồng bảo chỉ nhà nước có dự án
thì mới khoan được thôi chứ dân thì chả bao giờ tự khoan được vì nó lên đến
hàng trăm triệu. Trong nhà anh chị này cũng có đủ tivi xe máy, chỉ có thiếu
nước vào mùa khô thôi. Và nỗi ngạc nhiên của tôi để kết thúc bài này: Hình như
càng khổ người ta càng đẻ nhiều. Nếu khổ hơn nữa, biết đâu cặp vợ chồng này có
đến... 10 đứa con?...
Có sử dụng vài ảnh của đồng nghiệp ở thiennhien.net
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét