Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

TRƯỜNG SA



....
          nơi ấy Gạc Ma đất nước mình có những vòng tròn người bất tử
          ưỡn ngực che cho Tổ Quốc
          giơ mặt hứng đạn
          sau lưng là bờ tre ruộng lúa
          là những số phận người kiêu dũng mấy ngàn năm
          sau lưng những là cặp vợ chồng mới cưới
          bỏ ra nhiều triệu để đi tuần trăng mật kiếm chỗ tân hôn để được tự do là trên hết
          sau lưng là những bữa nhậu ê hề sơn hào hải vị
         

          sau lưng là mẹ ta chiều chiều vun lá tre đốt cho bình yên xóm ngõ
          là tiếng tàu cau thong thả nhịp trăng liềm
          là hoang dại mắt chị chiều nghĩa trang liệt sĩ
          là môi người ta yêu ngậm nước mắt mỏi mòn...

          phận người mỏng như lưỡi hàu
          dập dênh trên sóng
          như những chùm hoa biển
          mỏng manh đến tận cùng
          nhỏ nhoi đến tận cùng
          cô đơn...
          những chùm hoa nắm chặt tay nhau
          trước hung bạo đại liên pháo nhiều nòng tên lửa
          những khu trục hạm, chiến đấu hạm những đầu lâu xương cái
          họ im lặng
          lầm lì
          và hóa...

          đến bây giờ nỗi đau ấy vẫn đau
          gần một trăm chàng trai đang lênh đênh trên những miền gió lạ
          đất không có
          những nén hương không có
          chỉ những chân trời ảo hoặc lơ mơ
          đất không có khói hương không có
          chỉ biển xanh rời rời vô cảm
          òa đau
          đất không có cỗ quan tài không có
        nước biển này có ấm với anh không...




          mà nào có thể bâng quơ

          cứ ầm ào nhớ như là sóng biển
          những cơn nhớ nhói như là động đất
          đêm lặng câm biển nuốt mất nhau rồi…


          Trường Sa
          phía sau nỗi nhớ là tình yêu Tổ quốc
          những mũi tàu vươn khơi
          những nấm mộ chiêu hồn trắng phau cát biển
          đất sét, thân dâu phơ phất phận người…


          Tổ quốc
          những đôi mắt đợi chồng
          dài như dấu hỏi
          chớp như dấu than
          cứa vào đêm nhịt nhằng hy vọng
          nén hương thắp vội
          vẫn tin chồng gõ cửa giữa khuya


          Tổ quốc
          chiều chiều mẹ vun lá tre
          đốt khói vào thời gian
          mà thời gian thì dâu bể
          lưng mẹ còng khắc khoải vì con
          lá tre cháy tro trắng như tóc mẹ
tung vào chiều chiều trắng thành đêm


vẫn nhiều đêm không ngủ
bạc phếch bã trà
ai vào nam ai ra bắc
ai cứ thầm mong gió bấc trở mùa
buồm nâu mắt mỏi
cơn mê hồn vong nhân
cơn bùa lú
những mảng thời gian xoắn lại
phương phương trôi những cơn mù mùa lạ
thân còn chả tiếc
giấc nào đau khuya…


này Trường Sa
nhớ những con cá chuồn xòe cánh bơi đêm
những con sóng vờn vào chân sóng
san hô nở
san hô thành cát
những chàng trai căng mình giữ đảo
chân trời như mắt em…

         
          lính Trường Sa
          đen như không thể đen hơn
          đi tuần nhặt vỏ ốc, san hô chỉ để khi có khách thì tặng
          khi gặp khách thì vô cùng bẽn lẽn
          mặt tái xanh khi bị các cô gái chạm vào
          mắt vằn lên và suýt khóc
          chỉ vì chị văn công nắm tay
          trong veo thánh thiện
          khiến nhiều người rưng rưng…


          ở Nam Yết có 4 ngôi mộ của những người lính trẻ
          sinh chín mốt chín hai
          có ai đã biết thế nào là thịt da con gái
          ai đã tim đập chân run
          ai đã từng thức đêm để nhớ…
          hình như chưa ai
họ ngã xuống trong một ngày rất trong
họ ra đi trong một đêm rất mỏng
hai mươi tuổi
dừng trên mộ chí
sức trai dài rộng
hai mươi tuổi mẹ vẫn chờ cơm
hai mươi tuổi vẫn vụng về bé bỏng
ngày về tan trong khói hương…


những người lính quăng mình vào biển
phía sau là nỗi nhớ
phía sau là quê hương…

         
          tàu lại đi về hướng chân trời
          anh đang xa nghĩa là gần em đấy
          những chân trời không hề xa lạ
          cũng vẫn là Tổ quốc mình thôi...

(TRích trường ca của VCH đang trong bản thảo)
 

 





4 nhận xét:

Tuấn trắng nói...

Xúc động quá bác Hùng ợ! Đọc mà rưng rưng muốn khóc...Xin bài thơ này tặng cho hương hồn một người bạn của tôi, một trong 64 người lính liệt oanh ấy. Mới đấy mà đã mấy chục năm.
Nhân tiện "khoe" một tý:
Bọn chúng tôi với người lính ấy là cùng "tụi". Khi bạn hy sinh, thú thực là vào cái ngày ấy, bọn tôi mỗi đứa 1 nơi, nên có người biết người không, và sự hy sinh của bạn, chúng tôi thấy nó cũng...thường tình, như những người lính khác khi ra trận mà thôi. Thì cũng hỏi thăm, chia buồn, thắp cho bạn nén hương...rồi thôi.
Bản thân tôi thì luôn nghĩ đến bạn ấy, luôn ám ảnh về cái chết của bạn, nó đặc biệt xa xót, trớ trêu và rất đáng thương.
Gần đây, vấn đề Trường Sa như đã biết, được tất cả mọi tầng lớp quan tâm theo dõi, chia xẻ bằng nhiều nghĩa cử. Chúng tôi nhận được thư ngỏ từ 1 người, danh phận cũng kha khá, kêu gọi quyên góp để xây lại căn nhà cấp 4 cho cha mẹ bạn ấy. Thật xấu hổ và đáng trách là cái...tụi tôi. Để đến giờ này, khi có lời kêu gọi, theo "phong trào", chúng tôi mới có được một việc tạm cho là nghĩa cử...
Bạn Phạm Gia Thiều, hình ảnh bạn luôn trong tim tôi...

Van Bao Nguyen nói...

Bác VCH ơi , tôi đã rơi nước mắt khi đọc những câu thơ thắt lòng của Bác :
gần một trăm chàng trai đang lênh đênh trên những miền gió lạ
đất không có
những nén hương không có
chỉ những chân trời ảo hoặc lơ mơ
đất không có khói hương không có
chỉ biển xanh rời rời vô cảm òa đau
đất không có cỗ quan tài không có
nước biển này có ấm với anh không...
Xót xa quá chừng ... Xin được thắp nén nhang tưởng nhớ các anh . Xin vong linh cac anh phù hộ độ trì cho quê hương đất nước mình mãi yên bình và phồn vinh ....

Định Nam nói...

Những dòng thơ tuôn nước mắt tuôn,
Tôi đã khóc như nhà thơ đã khóc,
Để lòng mình trong hơn, để mình mạnh mẽ hơn./.

Múa rìu qua mắt thợ thơ để giãi bày.

Tĩnh Xuyên nói...

Vậy là bác ra biên thủy hải đảo TS rồi. Chúc mừng bác.Bài thơ xao động quá ! Đọc càng nhớ 1 tháng hải trình em từng đi 2 năm trước. Nhớ quá TS. Buồn quá khi lên bờ...