Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

LẠI ĐẠO VĂN

Mình phát hiện sự việc từ trưa qua, mail và điện thoại cho một biên tập viên của báo ấy, bạn ấy bảo dã trao đổi với trưởng ban thời sự, là nơi tổ chức bài đạo ấy và liên hệ với tác giả ngay. Mình hẹn là nếu đến sáng nay mà tác giả đạo văn không liên lạc với mình thì mình sẽ công bố cho toàn dân biết. Sáng nay vẫn không thấy động tĩnh gì nên mình phải công bố thôi...
Người đạo là tác giả BÙI HỮU CƯỜNG.


Đây là bài báo của Bùi Hữu Cường đăng trên báo Sức khỏe và Đời sống chủ nhật, số 177 ngày 4/11/2012 (LINK Ở ĐÂY). Mình hay cộng tác với báo này và đang cộng tác với mục "Đi và ngẫm" nên thi thoảng đọc để xem gu của báo để viết mà không bị  hỏng. Đến khi đọc bài "Thương nhớ Kơ Nia" thì quái, sao cứ giống văn của mình thế này. Cẩn thận, lôi bài của mình ra đối chiếu, huhu, "nó" cóp của mình dư lày (Em Tố Lan của báo SKĐS mail cho mình bảo: ngoài cóp ý chi tiết thì tác giả còn cóp nguyên từng đoạn văn, liều quá).

Mình cóp bài của Bùi Hữu Cường ra word rồi bôi xanh những đoạn văn của mình mà tác giả cop không xin phép và bôi đỏ những đoạn tác giả xin phép (là trích trong ngoặc hoặc có nhắc đến VCH cho phải phép) để bạn đọc so sánh xem bài của anh ta còn gì nhé. Và nói luôn là mình chưa hề quen biết gì với anh chàng này (chắc là anh chàng) nhưng anh ta cứ xưng xưng lôi mình ra dẫn như mình là bạn bè thân thiết lắm ấy.


(SKDS) - Một loài cây vốn vô danh, mọc nhiều ở vùng đất Tây Nguyên bất khuất, bỗng một ngày trở thành biểu tượng của Tây Nguyên. Cây kơnia đã rất nổi tiếng. Nó được trồng trong khuôn viên Tỉnh ủy Gia Lai, trụ sở UBND tỉnh Gia Lai, trong khuôn viên Bảo tàng Hồ Chí Minh chi nhánh Gia Lai - Kon Tum. Nó được chuyển ra Hà Nội trồng ở Lăng Bác, ở Khu di tích Ðá Chông, ở Học viện chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, Ðại học An ninh, ra cả Ðền Hùng... Ấy vậy mà giờ đây, biểu tượng ấy đang dần vắng bóng trên đất Tây Nguyên.
Hồn kơnia
Anh bạn từ Hà Nội trong chuyến công tác cùng tôi lên Gia Lai hồ hởi: “Cây kơnia là cây gì nhỉ?” Tôi giật mình, rồi bằng tất cả vốn liếng ít ỏi hơn 5 năm sống ở đất Tây Nguyên, tôi giải thích cho anh về loài cây là biểu tượng của đất và người Tây Nguyên.


Tôi nói với anh rằng đó vốn dĩ là một loài cây vô danh, mọc nhiều ở Tây Nguyên. Một loài cây mọc cô độc giữa những bãi đất trống, hay trên các sườn đồi dốc. Đó là một loại cây có sức sống rất mãnh liệt, quanh năm xanh tốt, hầu như không bao giờ thấy nó rụng lá, bất chấp khô hạn, mưa dầm. Ấy là bởi kơnia là cây rễ cọc, dáng vút cao, tán hình trứng, ít rụng lá và sống rất dai, chịu được hạn. Nhà văn Nguyên Ngọc có nói về loài cây này: “Kơnia là một loại cây cô độc. Cho đến một ngày, có một người đến và hình như trong một lúc, một giây phút xuất thần, đánh thức nó dậy, từ trăm ngàn cây cỏ vô danh trở thành bất tử, trở thành biểu tượng của một thời chia cắt và thương nhớ Bắc - Nam. Người nghệ sĩ đã đánh thức dậy, đã “sinh ra” cho chúng ta cây kơnia là Ngọc Anh”.
Trong bài hát bóng cây kơnia, có câu: “Rễ mi uống nước đâu/uống nước nguồn miền Bắc...” đấy là nhà thơ Văn Công Hùng tếu táo trong cái óc hài hước của người đã ở Tây Nguyên đấy. Ông bảo muốn biết về cái gốc rễ của loài cây này thì cứ ra bờ Hồ Gươm, đào xuống, thấy cái rễ nào dài vươn tới từ hướng Nam thì đích thị là rễ cây kơnia. Ấy là nghịch mà suy diễn ra một cách vui vậy thôi.
 Một cây kơnia hiếm hoi còn lại ở làng AL (xã Ia Mơ Nông, Chư Păh, Gia Lai), biểu tượng của Tây Nguyên bất khuất.
Có người bảo cây kơnia không mọc lung tung bao giờ, không mọc lẫn trong các loại cây khác. Nó mọc rất đều ở các khoảng đất trống, ở giữa đồng, khoảng cách là... để cho người đi bộ mệt thì lại có một cây. Ta đang ngồi ở gốc cây này, nếu đi bộ, bao giờ thấy mệt quá, nóng quá, thì lại sẽ có một cây kơnia nữa hiện ra cho ta bóng mát ngồi nghỉ. Điều đó chẳng có ai kiểm chứng bởi chẳng ai có thời gian để đi như thế. Nhưng chuyện cây kơnia phát tán giống của mình được là nhờ con người là điều có thật. Bởi người dân nơi đây thường lấy hạt của cây kơnia ăn thay cơm.
Nhà thơ Văn Công Hùng kể: “Không chỉ người Tây Nguyên, mà rất nhiều cán bộ người Kinh, ở thời điểm đói nhất trong chiến tranh và ở thời bao cấp, đã sống nhờ hạt kơnia này. Người dân bỏ hạt kơnia trong gùi, xuất phát từ nhà hoặc rẫy, nơi đều có các cây kơnia và đi, bao giờ đói thì ngồi lại đập hạt kơnia ăn. Những hạt rơi vãi hoặc khi đập bị văng ra mọc thành cây. Cứ thế, nó trở thành khoảng cách chuẩn của cái đói và cơn mệt để chở che cho con người chăng?!”.
Cây kơnia mang ý nghĩa tâm linh đối với người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên. Họ coi cây này là nơi trú ngụ của thần thánh, của vong linh những người đã khuất nên rất ít khi dám chặt phá chúng. Vì vậy, trên nương rẫy của đồng bào thường có các cây kơnia cổ thụ che bóng mát cho con người lúc nghỉ giải lao, nghỉ trưa. Theo nhiều tài liệu tôi tìm hiểu được, thì trong 100g nhân hạt chứa 67% chất dầu màu trắng hay vàng, mùi dễ chịu, ăn được. Bơ chế từ dầu này gọi là “cay cay, dika”, được dùng ở một số nước Đông Nam Á.
Ngoài ra, còn có 9% carbohydrat, 3,4% protein, các chất vô cơ như sắt 61,4mg, canxi 103,3mg, và vitamin 37mg. Vỏ cây và vỏ rễ dùng làm thuốc có thể thu hái quanh năm, rửa sạch, thái nhỏ, dùng tươi hay phơi khô để dùng dần. Nước chiết lá kơnia trong cồn có tác dụng kháng ký sinh trùng Plasmodium falciparum gây bệnh sốt rét. Trong đời sống người Tây Nguyên, người ta cũng biết dùng vỏ cây kơnia làm thuốc chữa sốt rét rừng và đầy bụng.
Nói về loài cây này, ông Nhữ Văn Vẻ - cán bộ Trung tâm giống cây trồng tỉnh Gia Lai cho biết, rễ cây kơnia rất dài, nếu cây cao 1m thì rễ đã là 1,5m, cây 2m thì rễ 3m. Đã có những cái hầm bí mật 3 tầng đều bám theo một cái rễ cọc của cây kơnia làm trụ. Nếu vô ý làm đứt rễ cọc, kơnia sẽ chết ngay và sẽ lộ hầm bí mật nên cán bộ ta cứ nương theo rễ cây mà đào hầm.
Kơnia là loại cây có sức sống rất mãnh liệt. Có khi cả khu rừng bị cháy hoặc chết vì bị rải chất độc dioxin thì kơnia vẫn xanh tốt như thường. Hiện nay cây kơnia to nhất ở Tây Nguyên có đường kính khoảng 1m, và nếu cưa sát gốc thì nó lại tiếp tục nảy mầm. Gỗ kơnia rất dẻo và cứng, khi cưa thường xuyên phải nhúng nước lưỡi cưa thì mới kéo nổi, tuy thế khi hạ xuống để một thời gian sẽ bị hà ăn rỗng ngay, cũng không hiểu tại sao.
“Ðược” ghi vào Sách Ðỏ
Theo lời nhà thơ Văn Công Hùng thì kơnia và dã quỳ hiện thân cho sức mạnh và vẻ đẹp Tây Nguyên. Thế mà ngay cả những người ở Tây Nguyên cũng chưa chắc đã thấy. Nhà thơ Văn Công Hùng chua chát: “Dã quỳ thì bị đẩy hết ra ngoại ô, còn kơnia cũng ngày càng hiếm!”. Tôi cùng anh bạn đi khắp phố thị Pleiku, phố thị Kon Tum nhưng rất hiếm khi thấy được bóng cây này trong thành phố.
Ở thành phố Buôn Ma Thuột, chỉ có cây kơnia cổ thụ nằm trong khuôn viên Nhà Văn hóa trung tâm của tỉnh, cách ngã 6 Ban Mê vài trăm mét. Tôi cũng không hiểu tại sao các công ty quản lý môi trường đô thị các tỉnh Tây Nguyên lại không tiến hành trồng kơnia trên các tuyến phố, bởi như đã nói, nó rất hợp với việc trồng trên phố như dáng thẳng đứng, có tán tròn, không rụng lá, rễ cọc rất sâu không ăn lên vỉa hè và phá đường, hoa như hoa xoan, màu tím phớt và rất thơm...
Tuy mang ý nghĩa tâm linh, nhưng cây kơnia cũng bị chặt phá nhiều, hiện đang ở vào diện nguy cấp. Sách Đỏ thế giới (1998) đã đưa loài này vào danh sách những loài bị đe dọa cần được bảo vệ. Ngày trước, thỉnh thoảng tôi vẫn bắt gặp đâu đó một cây kơnia mọc chơ vơ bên đường hoặc cô độc giữa một đám rẫy. Và, bao giờ cũng thế, tôi sẽ reo lên một cách thích thú lẫn trìu mến. Không chỉ là biểu tượng của Tây Nguyên, kơnia đã có trong trái tim của hàng triệu người, dù có người chưa biết dáng hình kơnia cao thấp dọc ngang thế nào.
Dù đã rong ruổi dọc các xã, khu vực nổi tiếng nhiều loài cây này trên đất Gia Lai và Kon Tum, chúng tôi vẫn hiếm thấy những bóng kơnia ven đường. Tôi dẫn anh bạn đến nhà già làng Rơ Châm Bút (làng Al, xã Ia Mơ Nông, Chư Păh, Gia Lai) khi ngày đã chuyển màu chiều. Bên mái nhà sàn còn hiu hắt một cây kơnia duy nhất của làng. Già Bút trầm ngâm khi nghe hỏi về loài cây quá đỗi thân quen với người Tây Nguyên này: “Kơnia à, trước đây vùng này nhiều lắm, lớn chừng nào cũng có nhưng bây giờ thì hết rồi! Còn cây này thôi! Năm trước rẫy nhà già cũng có mấy cây to lắm, nhưng lúc thuê máy móc về xới rẫy, nó làm vướng nên nhà mình cưa mất rồi. Giờ chẳng rẫy nhà nào còn nữa đâu!”.
Bản báo in bài của BÙi Hữu Cường

Già Bút kể lại rằng trước đây, khi bà con phát rừng làm rẫy thường để lại những cây kơnia để lấy bóng mát. Các cây khác do ảnh hưởng đến cây trồng thì chặt hết đi, nhưng riêng kơnia vô hại nên để lại. Giờ thì cũng chặt hết rồi. Nghe câu chuyện của tôi với già làng, anh bạn làm bên văn hóa từ Hà Nội vào buồn buồn cúi mặt nhìn mông lung ra khoảng rừng trước mặt. Tôi biết anh đang mường tượng ra cảnh những bà mẹ địu con trên lưng trong những tháng ngày lao động trên nương, khi mỏi, thường đặt con dưới bóng mát kơnia.
Hoặc giữa buổi trưa nắng, chỉ cần ngơi nghỉ chốc lát dưới bóng loài cây này cũng tan đi mỏi mệt. Và ở đó, bao đời người đi qua, bao nhiêu em bé đã lớn lên dưới bóng mát kơnia. Hình bóng kơnia gắn với hình ảnh thương yêu của bao nhiêu bà mẹ Tây Nguyên. Có lẽ thế, mà kơnia trở nên thân thuộc, sẵn trong tiềm thức sâu xa của mỗi người con sinh ra và lớn lên giữa Tây Nguyên đại ngàn.
Trên đường về, anh bạn hát vu vơ mấy câu trong bài hát “Bóng cây kơnia”, tôi nghe mà thấy tiếc, anh bạn cũng tiếc vì muốn tìm kiếm một cây kơnia cổ thụ, tán rộng tỏa bóng mát để giới thiệu về biểu tượng của đất và người Tây Nguyên bất khuất với những người yêu quý Tây Nguyên, thương nhớ Tây Nguyên, nhưng chỉ tìm thấy sự nuối tiếc khôn nguôi...           
  Bài, ảnh: Bùi Hữu Cường

Các link bài của mình ở đây, ít nhất là ở 3 bài này, nếu có thời gian mời các bạn tham khảo. Bạn này cop từng đoạn hoặc cắt xén lấy ý nên nhiều ý rất lộn xộn.


28 nhận xét:

Hàn Ngạc nói...

Đây là một tay đạo văn láu cá, giả vờ trích từ nguyên tác giả rồi đạo toàn bộ những đoạn văn. Một bài viết mà đạo văn đến gần 50%, những phần còn lại thì trích dẫn, cũng chẳng sáng tác gì thêm thì thật là quá sức. Không hiểu sao có những người kém cỏi đến độ không biết thời buổi nầy đạo văn dễ dàng phát hiện biết bao.Hình như trên Tây nguyên đã có một trường hợp nghiêm trọng như vậy. Cần phải làm tới nơi tới chốn đối với những kẻ ăn cắp trí tuệ của người khác, rất đáng xấu hổ.

Văn Công Hùng nói...

Mình vừa đưa link này lên facebook của mình, chưa đầy 15 phút đã có còm như vầy, cop về đây các bạn ngâm cứu về tên này:


Trần Thanh Hùng Em thấy nhiều nhà báo lên mạng chửi cu này nhiều lắm rồi bác Văn Công Hùng ạ!
13 phút trước · Thích · 1
Văn Công Hùng Ơ thế à Trần Thanh Hùng, mình thì lần đầu tiên gặp y. Thực ra mình bị đạo nhiều rồi, có cả kiến trúc sư đạo, cả GSTS đạo, và lần nào mình cũng la làng và rồi đều... im lặng. Lạ nhỉ, ở ta có hẳn một trường phái... đạo văn, và nó đang có cơ phát triển...
10 phút trước · Thích
Chung Le Ai bẩu bác viết hay nên người ta mới "đạo" he he
10 phút trước · Thích · 1
Văn Công Hùng Nếu thế thì truyện của em bị đạo suốt ngày và suốt đời nhé Chung Le. Rồi có khi, cả em cũng bị đạo luôn...
7 phút trước · Thích
Trần Thanh Hùng Cơ chế, cơ chế và cơ chế! Chấp nhận chung sống với "đạo" đã bác. Mà bạn Chung Le nói đúng đó, ai bảo bác viết hay, viết giỏi nên người ta mới đạo.
7 phút trước · Thích · 1
Mịch La Anh chàng này từng bị PA 83 Quảng Nam mời uống trà vì đăng tải thông tin sai sự thật. Có vẻ tật cũ vẫn chưa chừa!
7 phút trước · Thích
Trần Tuấn Ôi, thằng chó này, cả lànhg báo Quảng Nam đang tìm ném nó xuống hố cứt. Công an biết, vẫn làm ngơ. Các tòa soạn luôn nghe chửi, nhưng vẫn dùng đồ ăn cắp của nó, ai chó hơn ai ? Hôm trước hắn luộc 1 bài của Trần Kỳ Trung (đăng trên blog của anh) để bán cho báo chó nào đó. Em nt rồi mà a ko để ý đấy thôi.
4 phút trước thông qua di động · Thích
Văn Công Hùng A té ra nó ở Quảng Nam à Mịch La. Tôi có hỏi vài người mà chưa biết y là ai. Chiều tôi sẽ liên hệ với Quảng Nam thử. Trần Thanh Hùng, tớ không hay bằng Chung Le, he
3 phút trước · Thích
Văn Công Hùng Trần Tuấn: Thế ư, chú có nt mà anh để ý ư? Thì ra nó ở Quảng Nam, huhu chsu cũng có trách nihệm khi phụ trách địa bàn mà sổng nó nhé, he...
2 phút trước · Thích
Chung Le Bác Văn Công Hùng đùa kỹ thế? he he.
khoảng một phút trước · Bỏ thích · 1

dungbc2004 nói...

Mình cũng ở Quảng Nam nè, cũng họ Bùi nè, nhưng mình ngược đường với anh Bùi kia

Unknown nói...

Ông tướng Bùi Hữu Cường này hình như người bắc giang chuyên copy bài của báo này gửi cho báo khác. Nhiều báo nghe bút danh đã cạch mặt cầm cửa lâu rồi.

Văn Công Hùng nói...

Mịch La BHC không phải người Quảng Nam, y khoảng chừng băm mấy tuổi, đang theo học lớp gì đó tại ĐH Quảng Nam. Dân làm báo QN cũng đang rất bức xúc với y. Liên hệ PA 83 Quảng Nam sẽ rõ!
3 giờ trước · Bỏ thích · 1
Nam Sinh Đoàn Ăn cắp cả làng, may thấy được thì la chứ có ai canh trộm đâu. Có thằng Trương tuần thì đang liên kết với kẻ cướp kêu gọi bè nhóm giáo dục đạo đức cho nhân dân kìa.
3 giờ trước · Bỏ thích · 1
Hoàng Thảo biết đâu Bùi Hữu Cường và Văn Công Hùng chỉ là một,,,, chú Văn công Hùng phải đi đến cùng để đánh tan mọi nghi ngờ (em chỉ nói ý nghĩ của mình, không có ý gì khác)
2 giờ trước · Thích · 1
Phan Chi Cách tốt nhất để chống đạo văn là viết thật dở!
2 giờ trước thông qua di động · Bỏ thích · 2
Thuytien Tran ai bảo anh Văn Công Hùng viết hay quá làm chi
2 giờ trước · Bỏ thích · 1
Dung Bui Cong Mình cũng từng ở Quảng Nam nè, cũng họ Bùi nè, nhưng mình ngược đường với anh Bùi kia
khoảng một giở trước · Bỏ thích · 1
Путин Вьетнама Đại ca ơi, trang web của đại ca k vào được (?)
Chứng tỏ văn đại ca đỉnh.
Té ra mềnh cũng đỉnh, tuy mềnh là dân nghịp dư, nhưng chả thèm đạo của ai lấy nửa chữ (tự sướng phát) hehe
48 phút trước · Thích
Phan Quế Hà QN cũng có người mà, buồn ghê
-------
Cop tiếp sang đây để mọi người biết thêm về nhân vật BHC này.

Văn Công Hùng nói...

15h14 phút, một người xung là Bùi Hữu Cường vừa điện thoại cho tôi, trình bày và xin lỗi. Tôi có nói nếu chỉ có mình bài của chú thì chú cho qua ngay, nhưng vì cháu đã cop của nhiều người, nhiều lần rồi (theo các thông tin mà các bạn đọc đã comment và nt, đt) nên chú không hạ bài này nhưng sẽ comment vào đây chấp nhận lời xin lỗi của cháu. Tuy thế cháu cần phải xác định nếu đã làm nghề cầm bút thì không bao giờ lặp lại sai lầm ấy nữa. Trong tất cả mọi ăn cắp thì ăn cắp chữ là khốn nạn nhất...
Bạn ấy hẹn hôm nào lên Pleku sẽ mời tớ... uống cà phê.
Trân trọng thông báo.

nguyễn tam nỹ nói...

Nạn đạo văn, đạo báo hiện nay diễn ra nhiều đến độ người ta cho qua không thèm nói nữa. Thời đã thế thế thời phải thế bác Hùng ạ!
NGUYỄN TAM MỸ

Nặc danh nói...

Bác Nguyễn Tam Mỹ (tác giả của: Sấp ngửa bàn tay)nói thật chính xác. BHC thì dân làm báo ở Quảng Nam muốn đạp vào cái mặt trơ trẻn ấy lâu rồi, nhưng nghĩ cái ngữ như nó không đáng phí sức. Bác VCH mà uống cà phê của nó là "ăn xôi chùa nghẹn họng" đó.

phot_phet nói...

Bác em bức xúc nhể! Coi như giống kền kền, linh cẩu thôi. Không có chúng, An-nam ngập ngụa xác chết và rác thối. Phân hủy tí tinh cốt của bác em chả tao nhã lắm sao hehe

Em Xung Kích nói...

Bác Hùng ơi: Đại xá, đại xá, đại đại xá cho anh Bùi Hữu Cường nào đó đi bác.
Này nhé: Vì bài báo ăn cắp này mà Báo Khoa học & Đời sống được nhiều người biết đến. Ối anh chị quảng cáo Thuốc trên báo lăn xả vào ban biên tập rồi. Em tin TBT báo sẽ trả hậu hĩnh nhuận bút cho bác ( vừa chuyển nhuận bút của Cường trả lại bác Hùng gấp 5 lần quy định,vừa thưởng thêm 2 triệu nữa kia mà .
Sinh ra cả Ban biên tập lẽ nào dám đăng một bài hay như vậy khi chưa biết rõ tác giả là ai? Văn bác Hùng lại mượt, sáng và êm ái như vậy các anh chị trong ban Trị sự làm sao quên hoặc nhầm lẫn đươc? Suy ra cho cùng, anh Cường cũng có công làm cán bộ báo có thêm thu nhập sau cú đưa bài ăn cắp này. Nếu không báo sẽ èo uột lắm. TBT hãy suy nghĩ lại để thưởng riêng cho anh Cường.
Ở VN mình đã làm cho ra ngô ra khoai cái khoản có tên là " Bản quyền" đâu mà bác Hùng khắt khe thế?
Bỏ qua đi để lấy cảm hứng viết tiếp đi bác Hùng ơi?
Em đang khoái chờ bài mới của bác dài cổ ra đây này. mà từ khi đọc bài " Tây Nguyên trôi " em chưa biết Tây Nguyên trôi đến tận đâu rồi, mấy thằng bát nháo có làm Tây Nguyên đau thương thêm nữa không bác?
Chúc bác khỏe.

Nguyễn Xuân Hưng nói...

Ôi chia sẻ với ông Hung Công Vằn. Bài Kỳ tích sông Hàn của tôi mới đăng lên trên web của Văn Công Hùng, lập tức có ông xào xáo, đạo lại rồi đăng trên báo Nông thôn với cái tít gì đó về công an Đà Nẵng... hi hi. Mà sao tay này cũng ở Quảng Nam, tay kia luộc bài của tôi cũng thấy các comment nói là ở Quảng Nam

Nặc danh nói...

thì đều cùng một tay luộc mà ông Nguyễn Xuân Hưng

Nặc danh nói...

ôi chài ơi, bác Văn Công Hùng ở gia lai mà không biết trên web pleikucaphe.com đang liệt kê hàng trăm bài văn của Bùi Hữu Cường đi cóp py của người khác à. Báo Phụ Nữ vừa bị chửi vì đăng 5 cái tản văn là đồ ăn cắp của Bùi Hữu Cường đó..
đọc thêm ở đầy nài: http://pleikucafe.com/ver2/tin-tuc-24h/cafe--tin-nhan/dao-van---phan-ke-tiep.html

Nặc danh nói...

he hê! cho 1 bài lên Văn nghệ trẻ đê

hồ xuân hương 2011 nói...

Tôi thấy bây giờ người ta copy nguyên văn bài của người khác là bình thường, ăn cắp từng đoạn văn là "bình thường" thôi. Tôi cũng đã bị copy truyện ngắn của mình ký tên truyện người kháC ở báo Thiếu niên, lâu rồi. Hỏi lại Ban biên tập, họ bảo thông cảm cho họ, đứa ăn cắp chỉ là đúa trẻ con, nó còn đi học, tội nghiệp. Tôi đã cho qua, và cũng đã quên rồi, bây giờ chợt nhớ lại...

hồ xuân hương 2011 nói...

Tôi thấy bây giờ người ta copy nguyên văn bài của người khác là bình thường, ăn cắp từng đoạn văn là "bình thường" thôi. Tôi cũng đã bị copy truyện ngắn của mình ký tên truyện người kháC ở báo Thiếu niên, lâu rồi. Hỏi lại Ban biên tập, họ bảo thông cảm cho họ, đứa ăn cắp chỉ là đúa trẻ con, nó còn đi học, tội nghiệp. Tôi đã cho qua, và cũng đã quên rồi, bây giờ chợt nhớ lại...

hồ xuân hương 2011 nói...

Tôi thấy bây giờ người ta copy nguyên văn bài của người khác là bình thường, ăn cắp từng đoạn văn là "bình thường" thôi. Tôi cũng đã bị copy truyện ngắn của mình ký tên truyện người kháC ở báo Thiếu niên, lâu rồi. Hỏi lại Ban biên tập, họ bảo thông cảm cho họ, đứa ăn cắp chỉ là đúa trẻ con, nó còn đi học, tội nghiệp. Tôi đã cho qua, và cũng đã quên rồi, bây giờ chợt nhớ lại...

Nặc danh nói...

trẻ con thì tha là phải Hồ xuân hương ợ, nhưng ông Bùi Hữu Cường này lớn rồi nên ăn cắp khỏe lắm.

Phuoc Le nói...

Nếu nói về năm sanh thì tay nầy đã học hết sách của CNXH,CNCS,thậm chí còn là cháu ngoan bác Hồ.Sao y bản chánh.

phot_phet nói...

Mẹ tiên sư ông Xung Kích nhế. Ông cứ kích điện vầu buồi VCH thế lão sẽ chết vì ...xướng đấy. Sin lỗi xướng nhẹ chứ điếu phẩy sướng nặng hehe

Nặc danh nói...

Một đất nước mà ngay cả PCT HNV cũng xem nhẹ chuyện đạo văn thì ôi thôi. Đọc mẹ văn thằng Phọt Phẹt vừa thú vừa khó có thằng đạo văn. VCH nên về trồng cây gây rừng là vừa

Xung Kích nói...

Chưa phán Phot-phet vì đang nâng như nâng trứng chiếc thắt lưng phẹt tặng hôm cùng Phạm Xuân Nguyên và còn vì đang dở dang cái việc phet đặt vấn đề cung cấp thiết bị gì đó của ban Phet mà người đó làm hơi kém đấy nhé.
Phet ví Cường như Kền kền chẳng hóa ra văn thơ và tinh cốt của Văn Công Hùng có mùi à? Phet đính chính lại nhanh còm trên kẻo bị ném đá đấy.
Ông Hùng viết ngon thì phải cảm nhận và công nhận chứ? Không ca ngợi cái có thật của Văn Công Hùng thì bắt chước mấy anh khen Hoàng Quang Thuận à? Hay khen bà gì đó ở ban Đối ngoại, đối nội gì gì ở Hội Nhà văn ăn cắp thơ đem sáng Đài Loan, Đài Lủng triển lãm triển linh à?
Phet đừng ghen với bác Hùng nhé nhé...
Khi nào Phet bớt nói bậy sẽ khen Phet hết lời, nhất là bài viết về ông cụ.

Võ Công Phúc nói...

Gửi anh Văn Công Hùng!
Hu hu, chia buồn cùng anh. hiện nay người ta đã coi đạo văn, đạo báo là chuyện bình thường rồi anh ạ (thế mới chết). Có kẻ làm báo, đạo báo, ăn cắp ảnh của người khác thành chuyên nghiệp luôn. Em đã nhiều lần có ý kiến nhưng người đó được lãnh đạo (trước đây) bao che nên lại vênh mặt lên chửi em. Bực mình em làm đơn tố cáo các cấp, người đó bị "búa một búa" nhè nhẹ. Song, rồi cái mặt vẫn cơn cơn lên, coi em là kẻ thù và lại tiếp tục sự nghiệp đạo văn, coi như trên đời này những việc làm như thế là bình thường. Hu hu, mà nhiều người biết nhưng vẫn coi đó là bình thường anh ơi. Hết biết. Thôi đành ngửa cổ than rằng "Ở nước ta nó thế". Hoặc mượn lời anh mà rằng: Dối trả mãi thành quen, bây giờ người thật thà thành dở chứng. Lại hu hu phát nữa cho đã đời!

hoathanhque nói...

Bác VCH nên cảm ơn người ta vì không phải ai cũng có văn được (bị) đạo đâu nhé.Nghề văn không gì hạnh phúc bằng khi có người sử dụng tác phẩm của mình làm tác phẩm của họ.

Phan Đình Minh nói...

Lại còn mời cà phê. Như thằng ranh, móc túi ở chợ quê.

Nặc danh nói...

Các bác ở Quảng Nam ném đá đồng chí Bùi Hữu Cường nhiều quá. Nhưng tôi thấy cũng thường. Việc là của 2 bên BHC và của Văn Công Hùng. Có những kẻ không có ân oán gì với BHC cũng nhảy vào ném đá. Hành động ấy là ngụy quân tử. Ghét người ta thì gặp mặt, điện thoại chửi thẳng, lên blog của mình nói thẳng như Văn Công Hùng thì ai mà không phục. Đằng này thì a dua, thấy người ta chửi mình cũng comment chửi mà thậm chí mới nghe vậy thôi chứ chưa biết Bùi Hữu Cường là thằng nào. Ai sai, ai đúng đã quá rõ ràng rồi. Một người như anh Văn Công HÙng tôi tin đủ sức để giải quyết việc này hợp lý đúng theo "đẳng cấp" của anh. Còn những kẻ ăn theo nói leo, xin vui lòng im bớt...(Mai Thành Dũng)

thienly nói...

Tại sao comment ở trên lại có tên tôi thế này. Tôi không biết comment trên sao phần cuối lại có tên là Mai Thành Dũng. Ai viết comment trên mà vậy hả. Nặc danh là ai.

hoàng anh nói...

Tên này ở Quảng Nam, học Việt Nam học trường ĐH Quảng Nam, bây giờ hình như làm cộng tác viên cho VOV miền Trung thì phải?! Ở làng báo , làng văn đấtQuảng Nam coi như hắn mất hẳn chân vì có lần tôi có bài đăng trên Đai đoàn kết nó copy nguyên không chừa một chữ đăng trên báo Quảng Nam. Sao đó báo Quảng Nam tẩy chay hắn luôn.
Tên này copy bài nhiều lắm
xem link này nữa nè
http://danviet.vn/118092p1c29/xot-xa-nha-mo-bi-be-tong-hoa.htm