Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

CẦU HÔN THÁNG TƯ

LOA KÈN THÁNG TƯ TRẮNG XANH CĂN PHÒNG NHỎ...



          nghi lễ đã chật chội
          đành cầu hôn lá cây
          cơn mưa đột ngột
          ròng ròng nâu


          thân cỏ xanh tít tắp
          một dáng đá quỳ ngàn năm
          chiều về
          trôi trôi cơn khát
          nôn nao vươn


          mãi mãi
          lời cầu hôn vẫn mới
          đan run rẩy vào những ngón tay
          ngày tập nói


          thành biểu tượng của đợi chờ
          đôi mắt mải mê nỗi buồn chật đất
          người tìm non cao
          loa kèn tháng tư trắng xanh căn phòng nhỏ


          hiện giấc mơ đồng hiện
          phù du khắc đá vào đêm
          những tưởng tượng quăng quật
          hình nhân loang sóng
          ơ hờ ngàn năm hát về sắt son đợi chờ về những trái ngang về những điều không bao giờ cũ
          nhoi nhói cơn đau thắt ngực những nỗi buồn tiền kiếp
          hoa loa kèn ru ai?


          gió neo vào bóng tối
          ta neo vào nhau...


          một khoảng lặng thời gian nặng trĩu dìu ta đi đẫm hình hài quá vãng
          mơ tháng tư cầu hôn...

                                                          Chiều 10/4/2012

4 nhận xét:

Nặc danh nói...

Mơ suốt ngày cầu hôn...

Nặc danh nói...

Câu nói của nặc danh 1 hay hơn thơ của "nhè thơ" "Phen Cun Tùn"
Kiểu thơ này một dạo Thanh Thảo đã làm đau đầu độc giả và nhà thơ chính hiệu Trần Mạnh Hảo! Bác đừng đi theo lối mòn của Thảo nhé nhé nhé!

Hòa Bình nói...

Bác ơi thơ này ... em chịu thua, giống như bác nặc danh ở trên nói, bác Thanh Thảo em chỉ thích đọc bác ấy viết về bóng đá :)

Văn Công Hùng nói...

@ Các nặc danh và Hòa Bình:
--------
Hihi lâu lâu cũng bắt bạn đọc đau đầu phát chơi, để chứng tỏ là mình cũng làm được nhiều kiểu thơ ấy mà...