Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

CÂY MUỐN LẶNG MÀ GIÓ CHẲNG CHỊU DỪNG

Thực ra là mình rất lười Search Google, nhưng mỗi lần Search là một lần thấy bài mình đội tên người khác. Cái vụ hôm qua http://www.vanconghung.com/2015/03/can-truy-tim-ong-cao-khuong.html là mình nêu ra để cảnh báo và dằn mặt bọn ăn cắp thôi, chứ việc ấy nó xảy ra từ năm 2011 kia, định nhắc rồi thôi. Tối qua có bạn Cao Khương ở Kon Tum, Nghệ sĩ nhiếp ảnh- mình quen bạn này- điện cho mình bảo là không phải em. Mình phì cười, bởi nếu đúng Cao Khương ấy thì ngu gì nó lấy đúng tên Cao Khương.  

Vấn đề là, từ qua tới giờ có 1 ông ký tên Cao Khương comment vào blog của mình rất hỗn, có ý đe dọa, khiến mình, trưa nay phải bỏ công ra tìm... báo, việc mà mình cực lười. 


Và may mắn là thấy nó, huhu, bài báo ấy. So lại thì thấy đoạn nào nó VCH nhất thì y Cao Khương ấy xẻo đi, còn lại thì cứ nguyên đai nguyên kiện mà in, huhu.

Đây, 2 cái còm ví dụ của Cao Khương ấy đây:


Cậu Biết Cao Khương là ai mà dám vớ vẩn nhỉ?
Ai đạo chữ của Cao Khương thì có. Nhưng, đối với Cao Khương này thì không đâu nhé. Liệu chừng!


 
 
Nguyên văn bài trên báo Nhân Dân của... Cao Khương dưới đây ạ:


"Tây Nguyên là vùng đất có nhiều dân tộc sinh sống rất lâu đời. Mỗi dân tộc có truyền thống văn hóa, bản sắc riêng. Trang phục của người Tây Nguyên là một thành tố góp phần làm nên bản sắc ấy. Mỗi dân tộc có họa tiết riêng, hoa văn, cách phối mầu, vị trí khác nhau. Chất liệu vải dệt thủ công từ sợi bông nhuộm đen chắc chắn, thô ráp, hoa văn sử dụng các mầu nguyên cơ bản, nóng, rực rỡ đều được bố trí theo chiều ngang khổ vải.
Các loại vải dệt này được dùng để làm váy, khố, một số dân tộc dùng làm áo (sở dĩ phải tách ra vì có một số cư dân Tây Nguyên không có thói quen mặc áo). Váy của phụ nữ Tây Nguyên là những tấm vải dài sát gót, được quấn về một bên hông, có hoa văn ở  cạp váy, gấu váy và phía sau tương ứng với phần mông. Ở cạp váy của các cô gái Tây Nguyên còn đeo thêm các vòng cườm, lục lạc bằng đồng để khi di chuyển tạo ra các âm thanh vui tai, ngoài ra còn có các đồ trang sức bạc, đồng, ngà voi, răng thú vật (loại quý hiếm và dữ như cọp, gấu, lợn rừng...) được đeo ở tai, cổ tay, cổ chân. Tấm đồ là những tấm vải lớn có hoa văn ở hai đầu, có thể có tua hay không có tua dùng để đàn ông khoác ngang người, hoặc đắp khi ngủ, đàn bà dùng để địu con... Khố là những tấm hoa văn tinh xảo có tua sặc sỡ ở hai đầu thả dài quá đầu gối để mỗi bước đi khố tung lên như những áng mây ngũ sắc. Trước khi có loại vải dệt, đồng bào Tây Nguyên dùng vỏ cây làm trang phục. Chỉ có một số vỏ cây làm trang phục, đó là loại vỏ cây có một lớp lụa bền chắc bên trong. Sau khi lấy về mang luộc chín rồi lột lấy lớp lụa, giặt sạch vò cho mềm, sau đó mang phơi khô rồi tước vỏ lụa ra như sợi chỉ rồi đưa vào khung dệt. Nhìn chung trang phục lâu đời của người Tây Nguyên rất độc đáo và có bản sắc đậm đà. Giờ đây với nhiều lý do mà nét bản sắc, nét độc đáo ấy đang phai nhạt dần trong trang phục Tây Nguyên. Những trang phục truyền thống, ngoài giá trị thẩm mỹ, nó còn tiện dụng ở chỗ không lộ bẩn, không cần là ủi, giặt không cần xà phòng, bền chắc phù hợp với trình độ và điều kiện tự nhiên, xã hội Tây Nguyên mà những hàng chợ không thể có được. Ðiều thực tế hiện nay những sắc mầu thổ cẩm rực rỡ kia đang mất dần trên những buôn làng Tây Nguyên. Siu Khang, người đàn bà Ba Na dệt vải đẹp nhất từ trước đến nay mà tôi đã gặp. Chị sống ở Plây Bông, xã A yun, Mang Yang bên cạnh nhà họa sĩ Xu Man. Ngày ngày chị lặng lẽ dệt tấm thổ cẩm, bề ngang 0,8 m, dài từ 2 đến 4 m, phối mầu và hoa văn rất khéo, đẹp. Ðược khoảng chục tấm chị đi xe đò lên Plây Cu bán. Có lần chị mang ra tận Huế hay vào TP Hồ Chí Minh. Chính chị là người phụ nữ Ba Na đầu tiên tham gia vào đời sống kinh tế thị trường. Nhưng người tiêu thụ ít, dệt một tấm thổ cẩm công phu tốn rất nhiều thời gian công sức mà bán lại thấp, không đủ chi phí. Con gái trước khi lấy chồng thường bỏ ra cả năm để dệt một bộ áo váy  mang về nhà chồng mặc trong những dịp lễ hội. Phong tục này được giữ thì việc bảo tồn nghề dệt ở Tây Nguyên mới có cơ tồn tại. Mỗi một cộng đồng đều có những đặc trưng trang phục riêng của mình. Khi nói tới đồng bằng Bắc Bộ người ta nghĩ đến chiếc áo tứ thân, chiếc khăn mỏ quạ, nói tới Huế là áo dài tím se sắt thủy chung, nói tới Nam Bộ là chiếc khăn rằn và bộ bà ba... Còn Tây Nguyên rực rỡ sắc mầu thổ cẩm. Những sắc mầu ấy, những hoa văn kỷ hà ấy rất đặc trưng Tây Nguyên mà lại rất hiện đại và trên hết nó góp vào việc làm đậm đà bản sắc văn hóa Việt Nam.
CAO KHƯƠNG"
Link đây ạ: http://www.nhandan.com.vn/mobile/_mobile_ndct/_mobile_vanhoa_ndct/item/17600402.html 

14 nhận xét:

Nặc danh nói...

Anh ơi, anh bôi màu những đoạn ông CK thuổng trên cái pic thì người đọc mới thấy được ạ. Em chả nhìn thấy được câu chữ trong pic (đoạn thuổng ý).
PutinViệt.

Nặc danh nói...

Hôm trước mình mới comment vào bài viết của VCH là “nhà báo gì mà đạo bài của nhau”. Thế mà đạo thật, hóa ra comment của mình ngoài cho vui ra nó còn mang tính dự báo (Ôi mình phục mình quá đi.. he he). Lại còn “chửi nhau” nữa chứ... Vui ghê. Bên mất chữ thì la làng quang quác, bên trộm chữ thì cãi cùn rằng thấy chữ thả rong thì tôi câu. Nay thịt rồi, nấu thơm phức rồi, đánh chén rồi ông có chứng minh là chữ của ông cũng chẳng làm gì. Bác hàng xóm Guc sang can: thôi thôi, chuyện đã rồi, có cần bới xương thì cho ta nắm thóc ta bới xương cho.
Còn mình thì hỏi bác VCH có cần ngôn ngữ chửi thì cho mình chửi ké với, mình rủ thêm vài người nữa chửi “hội đồng” cho vui nhà. Ngôn ngữ chửi thì mình mượn bên nhà “Photphet” hoặc nhà “Pín bần nông” thể nào thằng trộm chữ cũng thòi mặt lên..
Mà kể cũng lạ. Có mấy chữ cái đó xếp đi xếp lại thiếu gì, sao phải trộm của nhau nhỉ. Trộm rồi lại xào nấu thơm phức ăn một mình làm người mất chữ điếc cái lỗ mũi mà không được ăn. Thế là la làng... Ha ha nhà báo nhà văn nước nhà vui quá... VCH mà xếp cùng hạng nhà này dần dần sợ gần mực mất thôi...
Lên đời "biệt thự" báo, "biệt thự" văn đi bác VCH...
TNC

Nặc danh nói...

anh ơi, xem lại rồi sửa ngay kẻo nguy to, báo Người đại biểu nhân dân của bên quốc hội, ko phải báo nhân dân của Đảng, mà cả nhà em ở báo nhân dân đấy, kiện tan nat VCH ngay

Văn Công Hùng nói...

Nặc danh 21:41:
Bạn chả đọc kỹ gì cả. Bài của tôi in báo Người đại biểu nhân dân từ 2004, đến 2011 thì ông Cao Khương ăn cắp in lại ở báo Nhân Dân...

Bá Cường nói...

Mất chữ hay mất cái củ .... cải gì cũng sôi máu như nhau thôi! Nếu là bạn bị trộm nó khoắn một vài món dù không giá trị nhưng được bạn thích bạn sẽ suy nghĩ ngay: "Bố mà tóm được thì mày xong đời!!!!" Thế đấy, vấn đề không phải là mất cái gì mà là bị mất.
Cần vạch mặt và lên án thể loại "làm báo trên chiếu". Cứ đạo, góp nhặt mỗi bài mỗi tí xáo xào thành của mình như là thánh. Mà có khi bài báo viết về cái gì còn chả hiểu, cứ đạo kiếm tiền thế mới nhục. Đáng được khinh!
Và 1 cái mà mình rất khinh nữa là nói chuyện dấu tên :) Đã sợ thì đừng nói!

Nặc danh nói...

Cao Khương người Sĩ phu Bắc Hà chính gốc đấy nhé. Xin mời Bạn ra thăm đất Bắc nhé.

HN nói...

VCH cũng chuyên đi đạo chữ của người khác cơ mà! Tốt nhất câm mồm ngay. Nhớ đấy, Báo Nhân dân có rất nhiều bút danh Cao Khương (Cao Khương trẻ có, già có, sòn sòn cũng có, có cả nam thanh , nữ tú nữa đấy). Xin đừng vơ đua cả nắm nhé. Khó đấy VCH con à.

Nặc danh nói...

@ bạn Bá Cường!
Bạn không hiểu ý mình rồi. Mình chửi khéo cái thằng trộm chữ là “Có mấy chữ cái Tiếng Việt, nếu không đủ trình xếp nó thành vần thành điệu thì đừng cố đi ăn cắp” ấy mà.
Ăn cắp chữ viết báo chưa chết ai. Có chăng người mất chữ la làng rồi ... hòa cả làng (Cái xứ ta nó vậy). Có loại ăn cắp báo cáo, ăn cắp luận văn, ăn cắp đề án ...nó mới thảm họa; bởi dựa vào đó mà làm kế hoạch, hoạch định chính sách ... thì hỏi sao không sai. Hôm qua mình mới xé một cái báo cáo ném vào sọt rác vì thằng làm báo cáo gửi mình nó lôi cái năm ngoái ra và không thèm sửa cơ.
Còn mình là TNC thế thôi. Trình tin học mình thấp nên không bết đề tên lên đầu comment. Bạn khinh, bạn quý kệ thây nhà bạn mình chẳng cần quan tâm. Thích thì mình comment, không thích thì mình lượn. Vậy thôi
TNC

Nặc danh nói...

Sao lại đưa hai bức ảnh của cùng một bài báo của bác??
Tưởng là phải có ảnh chụp bài của Cao Khương chứ bác Hùng?

Văn Công Hùng nói...

@Nặc danh:
Có link đấy bạn, ngay dưới bản word của Cao Khương...

Alaykum Salam nói...

Bác Hùng xui thật , cuối năm ngoái thì mất chó , mới đầu năm thì lại gặp chuyện này ,rầu thật xin chia buồn cùng Bác

Hoai Son nói...

Cơ khổ khốn nạn
Mới bị trộm chó
Nay ló...đạo văn
Cùng một nỗi đau...
Dưng xem qua còm
Xin lỗi Pác nhé
Láo nháo như...báo
Thế gian nói vậy
Không phải vừa đâu !

Cao Khương nói...

Ở quê tôi: Hà Tây quê Lụa, cửa ngo của Thủ đô ngàn năm văn hiến (nay là người Hà Nội chính tông); bọn trộm chó nó vẫn hiên ngang xuôi ngược vào ban đêm...được hàng mang về nội đô để cung tiến cho các thực khách. Ăn trộm Chó đã rõ, dân tôi mà bắt được nhất định sẽ "thập tử-Nhất sinh". Thế mà có khi chộp được nó-nó còn tấn công gia chủ đến sắp chết luôn, đành bỏ của chạy lấy người..trong lòng thì tức tửi lắm, cũng đành chịu. Dân tôi chén rược, chén trà kháo nhau: Im lặng là Vàng, có ngày chết oan; hoặc là: không nên nuôi Chó nữa....

Nặc danh nói...

Nhà báo CK viết mấy dòng thâm thúy quá Bác VCH nhà ta ơi! Đúng là cái "tầm" của nhà báo TW nhỉ?