Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

MÙA ĐÔNG

Tôi thích đi ngược gió trên những cánh đồng bất tận vàng của nỗi nhớ, vàng như khát vọng của mùa xuân đang lẩn khuất đâu đó ở đường chân trời, như chỉ chờ một hiệu lệnh nào đó là bùng ra, ùa về, miên man toả hương, thứ hương rạo rực tinh khiết của mùa xuân ban phát cho con người tình yêu, hạnh phúc, niềm vui và cả những nỗi buồn, nỗi buồn trong veo như pha lê chiều cuối năm khiến con người phải tự vấn, tự soi lại mình...
------------------------  

          Cứ bao giờ chớm đông là đã thấy phập phồng tết về.

          Tây nguyên không rõ rệt lắm sự phân biệt các mùa, nếu không giàu trí tưởng tượng, không nhạy cảm, nếu bàng quan, vô tư quá thì sẽ không nhận ra những điều kỳ diệu đang diễn ra bên cuộc chuyển giao mơ hồ giữa mùa đông và mùa xuân. Những bông lau bạc run trong gió, những thảm dã quỳ mỡ màng, những cơn gió hào hển, những tia nắng cuối chiều vừa mong manh vừa vội vã... đều là chứng tích của thời gian, đều gợi lên trong hồn người nỗi day dứt khó tả khi thời gian cứ chuội đi trong dằng dặc đời người...
Dương Minh Long

          Đã có nhiều người sống ở Tây Nguyên bâng khuâng trước một đợt lạnh cuối năm dương lịch vừa rồi. Cũng đã lâu lâu rồi mới có đợt lạnh như thế. Về cơ bản thì chả ai thích lạnh làm gì. Nhưng quả thật xét về khía cạnh nào đấy thì nó lại vô cùng gợi, rất làm cho người ta hoài cảm, gợi nhớ về một điều gì đấy vừa mơ hồ vừa mênh mang, như sương như khói bảng lảng trong chiều. Những người đã từng sống ở xứ Bắc thì nao nao nhớ về những ngày cuối năm quê nhà. Thì ra lạnh nó đi gần với không khí tết. Thì bây giờ ra ngoài đường chẳng đã thấy lác đác người bán hoa tết là gì. Mùa đông ẩn hiện trên từng gương mặt người, trong cái dáng co ro buổi tối, cái xuýt xoa buổi sáng và ở những cái áo khoác, áo len đủ màu đủ kiểu được các thiếu nữ xinh đẹp chọn rất kỹ trước khi khoác lên người. Con người ta lạ thế, quanh năm đầu tắt mặt tối, buông tay ra ngẩng mặt lên, đã thấy cái lạnh hun hút luồn qua nỗi nhớ, nỗi hoài vọng, nỗi nhớ quê, đã thấy ký ức tuổi thơ dâng đầy trong mắt. Thường trực trong mỗi con người là nỗi nhớ, cứ ẩn hiện thấp thoáng, chờ có dịp là quặn thắt bùng lên. Mùa đông là mùa nỗi nhớ có dịp bùng ra mãnh liệt nhất...


          Những ngày đầu mới lên Tây Nguyên, cũng đã hơn một phần tư thế kỷ rồi, những ngày đông cuối năm là những ngày buồn nhất của lũ độc thân chúng tôi. Những con đường hun hút gió, những đêm dài trắng xoá sương mù..., một quán cà phê nghèo đã níu chân chúng tôi trong những ngày đầu khó khăn ấy, để bây giờ, ngoái đầu nhìn lại, vẫn nao nao như thể mới hôm qua... 

          Mùa đông, hoa xoan tơi bời nở, phập phồng tím trong nỗi nhớ ngẩn ngơ của những chàng trai mới lớn, mà chả cứ mới lớn. Tôi thích đi ngược gió trên những cánh đồng bất tận vàng của nỗi nhớ, vàng như khát vọng của mùa xuân đang lẩn khuất đâu đó ở đường chân trời, như chỉ chờ một hiệu lệnh nào đó là bùng ra, ùa về, miên man toả hương, thứ hương rạo rực tinh khiết của mùa xuân ban phát cho con người tình yêu, hạnh phúc, niềm vui và cả những nỗi buồn, nỗi buồn trong veo như pha lê chiều cuối năm khiến con người phải tự vấn, tự soi lại mình. Và đi đến tận cùng nỗi buồn, ta sẽ gặp niềm vui, đi qua nước mắt sẽ đến nụ cười. Chiều đông này, nỗi nhớ giăng ngang bàn viết của tôi như một ảo ảnh xanh, mà ở chân trời thì đầy gió...
                                                                            
                                                                                      V. C. H.

13 nhận xét:

ptuanha nói...

Đứng một chỗ ở trên đồi nào đó ở Tây phía nam Gia Lai là có cảm giác ngược gió rồi bác ạ. bác khỏi cần đi ngược gió làm gì cho mỏi lưng, lại hao xăng.

bimbim nói...

Lắp ghép một số câu văn lại được một bài thơ.(Một kiểu đạo văn,chép nguyên bản nhưng biến văn xuôi thành thơ xuôi, chỉ sáng tác mỗi đề bài thôi):
GIÓ
Những con đường hút gió
Những đêm dài trắng xoá mù sương
Tôi đi ngược gió trên đồng
Đi đến tận cùng nỗi buồn
ta sẽ gặp niềm vui
Đi qua nước mắt
ta sẽ gặp nụ cười
Chiều đông này
nỗi nhở giăng ngang bàn viết
Tôi như một ảo ảnh xanh
nơi chân trời đầy gió...

I nói...

Gõ vào lúc nào nhỉ? Hay là của mùa đông cũ...?

Văn Công Hùng nói...

@ Ptuanha:
--------
giỏi, 2 cảm giác khác nhau nhập là một.

Văn Công Hùng nói...

@ bimbim:
-------
Cũng giỏi luôn, té ra làm thơ dễ hỉ?

Văn Công Hùng nói...

@ I:
------
Cũ là... cổ. Và cổ thì quý.

My iP nói...

Nhiều tản văn của anh đọc như thơ,vẫn nhớ bài anh viết về tím bằng lăng ...
Mà năm hết tết đến rồi , có " rồ ga" thì anh cũng phải để ý luật giao thông nhé.

Chuyến đò ngang nói...

Cũng là Gia Lai nhưng Krông Pa lại không có những cơn gió lạnh se sắt, không có những chuyển biến tinh tế khi giao mùa...Bài viết của anh khiến những người xa Pleiku như em thấy nhớ quay quắt...

Văn Công Hùng nói...

@ My IP:
--------
Là rồi ga trong tâm tưởng thôi.
Làm người viết sướng nhất là được bạn đọc nhớ chữ của mình. Cám ơn bạn đã làm mình sướng.

Văn Công Hùng nói...

@ Chuyến đò ngang:
----------
Nhớ là thuộc tính của con người, còn nhớ quay quắt chứng tỏ người ấy đa cảm, hì hì...

Lặcdanh nói...

@ VCH: Có cả "thơ xuôi" hả bác? Văn xuôi thì em quen rồi nhưng giờ mới nghe bác bimbim nói thơ xuôi?

Nặc danh nói...

Bài thơ " Gió" của Bimbim theo mình phải ghi rõ :
Văn : Văn Công Hùng, thơ : Bimbim .
Chắc VCH chẳng kiện chuyện bản quyền.
Cũng như, chẳng hạn bài hát " Tiếng hát sông quê" , có ghi nhạc Nguyễn Trọng Tạo,lời Lê Huy Mậu mà có thấy anh Mậu kiện gì anh Tạo đâu , còn khen là khác...
Hihi ,làm thơ văn xuôi quả dễ thật.

Dong nói...

Hoài niệm chuyện gì mà...